Bà mối tiếp tục mở miệng, "Ta không giống như mấy bà mối khác nga, người nhờ ta đến đây hoàn toàn không giống mấy tên củi mục kia, người này là thanh niên tài tuấn, bộ dáng anh tuấn đường đường, mới chưa đến hai mươi cũng đã là cống sĩ (editor: người có công danh), chẳng mấy chốc sẽ tham gia thi Đình, đích thân gặp mặt hoàng thượng, bất luận như thế nào đều có thể trở thành quan lão gia! Thật đúng là tiền đồ vô lượng, bao nhiêu thiên kim tiểu thư nhà đại quan đều muốn bắt rể có tên trên bảng vàng về làm phu quân nha, nhưng người ta ai cũng không muốn, cố tình coi trọng ngươi, Mễ tiểu nương tử thật là có phúc khí a."
Trong nội tâm bà mối thật sự cảm thấy Mễ Vị gặp may, một quả phụ còn mang theo hài tử vậy mà có thể được một quan lão gia nhìn trúng, ngay từ đầu bà ta cũng kinh ngạc, cuối cùng chỉ có thể cảm thán một câu, có người thật là mệnh tốt.
Mễ Vị lập tức nhớ tới ngày hôm qua những khách nhân đến đây đàm luận chuyện thi hội đã yết bảng, không khỏi hỏi: "Người nhờ ngươi đến đây có phải tên là Lưu Thanh Vân hay không ?"
Bà mối dùng khăn che miệng cười ha ha một tiếng, "Ai u, xem ra các ư đã sớm biết nhau, như vậy càng tốt , chính là Lưu lão gia nhờ ta đến , hắn đối với ngươi là thật tâm yêu thích, thật lòng tâm muốn cưới ngươi làm vợ, còn nhờ ta chuyển đến ngươi một câu, 'Được nàng làm vợ, tất không phân phụ!' thấy không, thật có lòng đối với ngươi!"
Quả nhiên là hắn!
Mễ Vị đau đầu nhắm chặt mắt, chỉ cảm thấy trời thật muốn giết nàng, vì sao chuyện như vậy lại để nàng liên tục gặp phải hai lần! Chẳng lẽ gần đây vận đào hoa của nàng bạo phát sao? Nàng từ khi nào lại bán chạy như thế !
Nhưng nàng tuyệt không muốn cái hoa đào này, hôm qua mới trấn an được người nào đó xong, hôm nay lại nữa thì phải làm thế nào!
Mễ Vị cũng không dám quay đầu, rất sợ vừa quay đầu lại liền nhìn thấy gương mặt mưa gió tăm tối khi của Hiên Viên Tố, chỉ lạnh lùng nhìn bà mối nói: "Phiền ngươi trở về nói cho Lưu Thanh Vân một tiếng, nói đa tạ hắn đã ưu ái, nhưng ta và hắn không thích hợp, bảo hắn đừng tốn tâm tư nữa, ta và hắn là không thể nào, thuận tiện thay ta chúc hắn sớm ngày tìm được lương duyên."
Bà mối trừng Mễ Vị, sau một lúc lâu mới xác định nàng thật sự cự tuyệt, lại là kiểu cương quyết không cho phép thương lượng kia, im lặng không biết nói gì chỉ ngây ngốc ra nhìn Mễ Vị một hồi, xoay người di cũng không quay đầu lại , hiển nhiên là không muốn lãng phí thêm nước miếng cùng đồ ngốc như Mễ Vị.
Chờ bà mối đi rồi, Mễ Vị đứng tại chỗ không nhúc nhích, cũng không quay đầu, bởi vì nàng đã sớm ngửi được mùi vị thuộc về hắn, hắn đứng ở sau lưng nàng, lời mới vừa rồi khẳng định từ đầu tới đuôi đều nghe rành mạch.
Cũng không biết người này bây giờ đã tức thành dạng gì rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

