Ăn xong sủi cảo, Hiên Viên Tố uống ly trà liền đi , không phải hắn không muốn ở lại chỗ này, mà là hôm nay sẽ có không ít con cháu chi thứ Hiên Viên gia cùng với môn khách thuôc thần tiến đến bái kiến, hắn hôn mê 5 năm, khi đó Hiên Viên gia đóng cửa từ chối tiếp khách, làm cho lòng người bàng hoàng, hiện tại hắn rốt cuộc đã tỉnh lại, những người khác tất nhiên muốn đến bái kiến, chỉ có tận mắt thấy được gia chủ đương nhiệm của Hiên Viên gia tỉnh lại, tâm bọn họ mới có thể yên ổn.
Cho nên Hiên Viên Tố bất luận thế nào cũng không thể vắng mặt.
Hiên Viên Tố đi rồi, Mễ Vị thu dọn mọi thứ xuống bếp, sau đó liền cầm thoại bản lên đọc tiếp tục giết thời gian, thật sự nhàn nhã thoải mái. Kiếp trước vì sinh tồn vẫn liên tục bận rộn, đợi đến khi công thành danh toại thì vẫn tiếp tục cực kỳ mệt mỏi vì sự nghiệp như cũ, thật vất vả mới bồi dưỡng xong đồ đệ để chuẩn bị lui cư về sau, nghỉ ngơi thật tốt, nhưng đến lúc đó lại đi đời nhà ma xuyên đến dị thế, cái kiếp sống cá mặn nàng ao ước ở kiếp trước mãi mà chưa thực hiện được.
May mà giờ phút này cuối cùng cũng được nằm ườn ra làm cá mặn rồi, nếu ngày nào cũng được vậy thì thật vui sướng a.
Cứ như vậy, Mễ Vị mỗi ngày ngủ đến khi mặt trời lên thẳng đọt cây, đói thì ăn, ăn xong liền nằm, nằm xong lại ăn, ăn xong liền ngủ, trừ phi tiêu phí chút tinh lực chiêu đãi Hiên Viên tố mỗi ngày đều lại đây ăn chực, quả nhiên là thoải mái, quả thực hạnh phúc vô tư như đời một con heo vậy, cho nên trên mặt cũng bắt đầu thêm chút thịt, càng có khí sắc hơn so với trước, ngược lại càng đẹp mắt .
Ngược lại là Hiên Viên Tố, mỗi ngày ăn nhiều như vậy, đều sắp ăn hết thực phẩm dự trữ của Mễ Vị rồi, nhưng bộ dạng hắn vẫn một chút đều không thay đổi, không thấy có thêm chút thịt nào, thật làm cho Mễ Vị nghi hoặc người này ăn đồ ăn xong đều giấu đi đâu vậy.
Cứ liên tục sống kiếp cá mặn như thế hơn mười ngày, Mễ Vị cảm giác tay chân còn có eo của mình đều sắp cứng lại hết rồi, nếu tiếp tục không hoạt động nhúc nhích chắc có thể sắp liệt luôn đến nơi, cho nên quyết định phải năng động lên một chút. Vừa hay cũng sắp đến Tết nguyên tiêu, mỗi năm một lần, vào ban đêm của Tết nguyên tiêu sẽ có hội đèn lồng hết sức náo nhiệt, liền tính toán muốn đi hội đèn lồng bày một cái quầy buôn bán cho vui, một là kiêm tiền, hai là ngắm cảnh.
Lễ hội đèn lồng hàng năm, đối với dân chúng mà nói, chính là một ngày hội náo nhiệt nhất, ngày này buổi tối sẽ là ngày duy nhất trong cả năm không có giờ giới nghiêm ban đêm, toàn thành đèn đuốc sáng trưng trắng đêm, các tiểu thương bán hàng rong có thể buôn bán cả đêm, mà các lão bách tính cũng có thể ở bên ngoài vui chơi cả đêm, có thể nói là toàn thành đều vui vẻ không thôi.
Nghĩ xong sẽ bán cái gì, Mễ Vị liền vẽ một cái nồi chuyên dụng bán lẩu Oden giao cho Khâu Đại tạo ra, Khâu Đại trước Tết nguyên tiêu một ngày đã làm xong đưa đến cho Mễ Vị, bộ dáng không khác với Mễ Vị yêu cầu chút nào, nồi chỉnh thể hình chữ nhật, bên trong lại ngăn thành một đống ô hình vuông nhỏ, tổng cộng có mười hai ngăn, bên trong mỗi ngăn có thể nấu những món đồ ăn khác biệt. Mà làm Oden cũng rất đơn giản, chỉ cần chế biến sẵn nước súp Oden, sau đó chuẩn bị mấy xiên đồ ăn, rồi lại bỏ vào trong canh nấu chín, các khách nhân thích ăn cái nào thì tự mình lựa chọn là xong, tuyệt không phiền toái.
Mễ Vị vốn định kêu lên Lý Nhị Mai cùng nàng đi bày quán, nhưng Hiên Viên Tố lại ngăn nàng lại, lý do là: "Tết nguyên tiêu có hoa đăng, Lý Nhị Mai cùng Trương Hóa Lang khẳng định sẽ đi ra ngoài dạo hội đèn lồng, cùng nhau ngắm hoa đăng, nàng quấy rầy tình nhân người ta ước hẹn thì không tốt lắm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

