Không đợi Lý Nhị Mai tìm được vũ khí thuận tay, một đám người tráng hán tử liền vọt tới trước mặt các nàng, Lý Nhị Mai sợ tới mức vội vàng bắt lấy cánh tay Mễ Vị lui về phía sau vài bước, chuẩn bị chạy trốn bất cứ lúc nào.
Nhưng nào ngờ được cái tráng hán mở miệng ra câu đầu tiên chính là: "Bà chủ, làm bánh cho chúng ta đi!"
Mễ Vị: ...
Lý Nhị Mai: ...
Mễ Vị và Lý Nhị Mai liếc nhau, "Phốc phốc" một tiếng bật cười, đám người kia vậy mà đến mua bánh nướng, nhìn dáng vẻ hùng hổ thiếu chút nữa hù chết các nàng.
Đám tráng hắn nhìn bộ dáng hai nàng cười như vậy, cả bọn ngơ ngác không hiểu ra sao, hỏi: "Sao vậy? Hết bánh nướng nhân thịt rồi sao?"
Mễ Vị thu lại nụ cười, gật đầu, "Đâu có, đâu có, đợi ta một chút, ta làm ngay."
Các tráng hán nhau chóng đem tiền giao cho Lý Nhị Mai, sau đó vây quanh đứng phía trước sạp không nháy mắt nhìn Mễ Vị làm bánh, trong mắt vừa hưng phấn lại khao khát, đối với bọn hắn mà nói, chưa ai từng được nếm bánh nào mà đắt đến năm văn tiền một cái, tuy đau lòng nhưng cũng rất cảm thấy chờ mong.
Không biết có phải ngon thật sự giống như Trụ Tử nói hay không.
"Tiểu tử kia nhà ta còn không biết có thể tìm được tức phụ hay không đây, Thanh Vân nhà ngươi chắc không có vấn đề gì rồi, học vấn tốt như vậy, thi hội khẳng định kim bảng đề danh, hơn nữa người lại còn khoẻ khoắn thế này, chờ đến lúc đó sẽ có lắm tiểu thư con cháu thế gia tranh nhau làm con dâu cho ngươi nha!"
Phụ nhân xiêm y bố đen nghe nói như thế liền cười đến môi mắt cong cong, ngoài miệng vẫn khiêm tốn, "Cái gì kim bảng đề danh, ngươi đừng có nói quá lên như vậy, còn không biết có thể thi đậu hay không mà."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

