Nụ cười trên mặt Từ Cảnh Nguyên lập tức liền không còn giữ nổi, trong lòng như bị người từ trên cao đẩy xuống, cứ ra sức rơi xuống, cảm giác thất vọng thổi quét khắp lồng ngực.
Tuy rằng đây cũng không là chuyện ghê gớm gì, nhưng hắn cũng từ đó nhìn ra Lâm tiểu thư vô cùng ghét bỏ, nếm thử cũng không muốn nếm, mặc dù hắn đã bảo đảm rất nhiều lần là thật sự ăn rất ngon.
Nàng ấy là một cô nương như vậy, phỏng chừng chỉ có thể nhận những thứ cẩm y hoa phục mỹ vị trân tu thôi, như thần nữ cao cao tại thượng, không muốn lây dính một tia bụi trần.
Nhưng mà, hắn thưởng thức lại là khói lửa nhân gian, bình sinh, sở thích lớn nhất chính là lãnh hội được mỹ thực thế gian, hai người hoàn toàn khác biệt như vậy, thật có thể cùng nhau sống hết cả đời sao?
"Từ công tử, chúng ta đi thôi?" Lâm tiểu thư nhìn biểu tình của hắn không đúng lắm, ôn nhu hỏi.
Từ Cảnh Nguyên miễn cưỡng cười cười, nói: "Lâm tiểu thư đi trước đi, ta còn phải đi gọi Kỷ tiểu thư một tiếng."
Từ Cảnh Nguyên đột nhiên ma xui quỷ khiến hỏi một câu: "Tiểu thư ăn cái bánh kia chưa?"
Kỷ tiểu thư ngượng ngùng gật gật đầu, "Ăn rồi, cái bánh kia mới rồi thật là ngon quá, ta nhịn không được ăn hết luôn cả cái rồi, bây giờ quá no, lát nữa có cơm chay chắc ta ăn không vô nữa."
Mắt Từ Cảnh Nguyên sáng lên, "Tiểu thư rất thích? Ta còn sợ tiểu thư ghét bỏ quán ven đường chứ."
Kỷ tiểu thư lắc đầu, "Ta làm gì có chuyện ghét bỏ chứ, mỹ thực không thể xem hình dáng tiệm bên ngoài nha, chỉ cần ăn ngon, ta đều thích ăn, ta còn muốn đợi sau khi xuống núi thì lại mua thêm hai cái cho cha mẹ ta cũng nếm thử đây."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

