Bản thân Mễ Vị đã bề bộn nhiều việc , Lý Nhị Mai cũng không rút tay ra được, việc bóc đậu phộng này thật sự không có ai làm. Lý Nhị Mai đề nghị: "Không bằng tìm người bóc cho chúng ta đi, chúng ta trả tiền, dù sao đậu phộng còn vỏ cũng rẻ hơn đậu phộng đã bóc vỏ rất nhiều, tiền kia cũng đủ chúng ta thuê người làm."
Kỳ thật Mễ Vị cũng nghĩ như vậy , cũng sẽ không tiếc rẻ bỏ tiền thuê người bóc giùm, nàng chỉ là đang tự hỏi phải thuê ai tới bóc.
Lý Nhị Mai nói: "Bà chủ, ngươi còn nhớ Hồ Tam ở ngõ nhỏ bên kia không ? Không bằng chúng ta hỏi thuê nhà bọn hắn bóc đi."
"Hồ Tam?" Mễ Vị thấy cái tên này cũng là lạ, nhất thời nghĩ không ra là ai.
Lý Nhị Mai nhắc nhở: "Chính là người què một chân mà lần trước tiệm cơm chúng ta trang hoàng có đến làm việc đó."
Nghe nàng ta nói như vậy Mễ Vị liền nhớ tới đến. Người này cũng ở trong con hẻm này, bởi vì què một chân, cho nên rất nhiều người gọi hắn là Hồ què sau lưng hắn, nàng đã nghe không ít người gọi hắn như vậy rồi. Nhưng mà nhà của hắn hình như từ trước giờ chưa từng tới tiệm cơm nhà nàng ăn, cho nên không phải quá quen thuộc.
Mễ Vị theo hướng nàng ta chỉ nhìn ra ngoài, vừa lúc nhìn thấy một đám hài tử đang vây quanh Mễ Tiểu Bảo, cả đám giương mắt nhìn bánh cay trong tay nó, mấy hài tử duỗi tay, tựa như muốn xin Mễ Tiểu Bảo ăn, mà ở phía ngoài cùng có một tiểu nam hài đặc biệt nhỏ gầy, bởi vì gầy quá nên đôi mắt cũng đặc biệt lớn, quần áo trên người nhìn có vẻ đã chỉnh sửa rất nhiều lần, hơn nữa còn vá đùm vá chặp lên nhau, hài trên chân cũng rách lộ ra ngón chân.
Tiểu nam hài này lại không có vươn tay xin ăn , chỉ đứng ở phía ngoài cùng giương mắt nhìn.
"Hoá ra lai trẻ này là của nhà Hồ Tam a." Mễ Vị lại không có xa lạ gì với tiểu hài này, bởi vì tiểu hài này thường xuyên đến tìm Mễ Tiểu Bảo chơi. Đứa nhỏ này rất hiểu chuyện, cũng không biết có phải do người lớn trong nhà đã dạy hay không, mỗi lần Mễ Vị gọi Mễ Tiểu Bảo ăn cơm, những hài tử khác sẽ cùng xông vào, nàng thấy vậy sẽ cho mỗi đứa một chút đồ ăn ngon, nhưng Hồ Tiểu Thành lại nhiều lần không tiến vào, khi lúc nào nàng kêu Mễ Tiểu Bảo ăn cơm nó sẽ quay về nhà mình, có mấy lần Mễ Vị vẫy gọi nó đi vào nó cũng không vào, lắc đầu liền chạy đi. Cho nên nàng có ấn tượng khá sáu với hài tử này.
Từ một đứa nhỏ là có thể nhìn ra cha mẹ là loại người nào, chắc hẳn hai vợ chồng Hồ Tam cũng là người rất tốt, cho nên Mễ Vị cũng không ngại đem việc bóc đậu phộng sống cho nhà bọn hắn, hàng xóm láng giềng, có thể giúp một chút thì nhất định giúp.
Mễ Vị thương lượng với Lý Nhị Mai một phen, cuối cùng quyết định định giá là bóc 100 cân đậu phộng có vỏ sẽ trả hai mươi văn tiền. Một trăm cân đậu có vỏ bóc ra cũng được trên dưới 50 cân hạt đậu phộng, về sau mỗi ngày cứ giới hạn bán như thế, bán xong mới thôi.
Thừa dịp còn sớm, Mễ Vị tính đến cửa đi hỏi thử tức phụ Hồ Tam xem có muốn làm việc này hay không, vì thế liền vẫy vẫy gọi Hồ Tiểu Thành đang đứng trên đường cái, bảo nó lại đây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

