Lý Hồng Vân không phát hiện ra, có một con quỷ đang đi sượt qua dù che nắng của cô ta, đi tới trước cửa tiệm thức ăn khuya.
Âm khí trên người nữ quỷ đã phai nhạt đi gần hết, nếu như không nhanh chóng đi đầu thai, tất nhiên sẽ bị hồn phi phách tán. Đến tận lúc này, âm khí còn thừa lại của Quỷ Hồn không nhiều, còn đang không ngừng biến mất. Cho dù giờ phút này trời đã tối đến nỗi như ban đêm, nhưng nếu ra bên ngoài bây giờ, cô ta cũng sẽ vô cùng khó chịu. Nhưng cô ta lại chấp nhận bất chấp sự nguy hiểm khi ra ngoài ban ngày thì cũng phải đến cửa hàng thức ăn khuya tìm người.
Diệp Tuyền tránh ra khỏi cửa chính: “Vào nói chuyện đi.”
Quỷ Hồn vừa ngồi ổn định, Diệp Tuyền rót cho cô ta một chén nước, cây dương mai xinh đẹp đang ngâm bên trong nước, nửa chìm nửa nổi, phản chiếu qua ngọn đèn băng khối tạo thành vầng sáng bảy màu.
“Cái này... Cho tôi sao?” Nữ quỷ cẩn thận từng li từng tí đưa tay cầm lấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
