Ngoại hình Trần Kim Bảo chọn chính là ngoại hình hồi trẻ của ông ấy, mà hầu hết quỷ đều không cố ý điều chỉnh hay có khả năng biến hình, tất cả đều là dáng vẻ trước khi chết. Lâm Xán thì chỉ là một ông già gầy gò lưng còng, không hề nhìn được ông ta đã từng béo như thế nào.
Lâm Xán thổn thức, “Cô nghĩ tôi muốn à? Nhớ năm đó lão phu cũng là nhân vật vang danh số một trong giới ẩm thực, mỹ thực gia nổi tiếng, người khác còn bưng tiền đến xin tôi cho ý kiến, đều phải xem tâm trạng của lão phu. Một ngày lại suy bại thành như vậy... Ầy!”
Du Tố Tố tiện đường nghe chuyện phiếm nghe đến thú vị, rất lấy làm lạ mà nhìn Trần Kim Bảo.
“Lão Trần ông lợi hại như vậy sao? Ngự Trân Yến ấy đắt lắm ấy, tổ tiên của ngự trù, còn tham gia qua Quốc Yến...Ê đợi chút, trước đây tôi có tra qua, món gà đậu phụ kia là món Quốc Yến, chả trách lại ngon như vậy!”
“Đều là chuyện đã qua rồi.” Trần Kim Bảo xua tay, “Tôi sống cả đời món ăn nấu cũng đủ rồi, bây giờ ấy, chỉ thích nấu cháo làm một chút điểm tâm.”
Lâm Xán kích động trước, “Tôi có thể ăn không!”
Trần Kim Bảo quá hiểu hứng thú của bạn cũ rồi, “Tôi có thể sẵn lòng mời ông ăn, nhưng ông vừa vào cửa lại giành cơm ăn chực, quá đáng đúng không? Có thể ăn hay không, phải hỏi bà chủ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)