Trong chốc lát, cô ta trông hơi giống người phụ nữ có nụ cười ấm áp và hạnh phúc trong bức ảnh.
“Tiểu Thiền...” Dư Uyển không nhìn em gái đứng bên cạnh, cúi đầu, mái tóc đen che khuất khuôn mặt, không nhìn rõ được sắc mặt.
Cô ta nhẹ nhàng nói: “Anh đào Tiểu Thiền trồng quả nhiên rất ngon. Tiểu Thiền rất tốt, luôn nghiêm túc trong công việc. Em ấy cũng muốn trồng dâu tây, hẳn là cũng rất ngon.”
“Dư Uyển, cô không có nhiều thời gian, trước nửa đêm đến gặp tôi. Nhân thế địa phủ đều có luật lệ, cô có thể báo thù, nhưng không được phép giết người.”
Giọng nói của Diệp Tuyền rất bình tĩnh, tựa như tùy ý nói, nhưng ánh mắt nghiêm túc lại mang theo áp lực vô hình nặng nề. Một chút ánh sáng vàng tỏa ra trong lòng bàn tay cô, siết chặt âm khí trên cơ thể Dư Uyển.
Bản năng cảnh báo nguy hiểm đang điên cuống báo động.
Sẽ chết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)