Diệp Tuyền hỏi: ‘Cô có từng nghĩ tới, có thể không phải do cô ấy không nỡ, mà là cắn dứt lương tâm, muốn cứu các cô không?”
Dư Thiền rất tin lời của Diệp Tuyền, ngay lập tức gửi tin nhắn cho những người nhận được hồ lô, đặc biệt là hỏi những nhân viên vẫn còn đang ở thôn hoa quả xem gần đây ngủ như thế nào, có gặp phải chuyện gì kỳ lạ hay không, kêu bọn họ chú ý một chút.
Lúc Dư Thiền đến cửa hàng quán ăn khuya đã là đêm muộn, những người làm việc và nghỉ ngơi đúng giờ đã ngủ rồi, nhưng phần lớn người trẻ tuổi đều là cú đêm, đa phần đều trả lời tin nhắn của cô ấy.
Sếp nửa đêm giao nhiệm vụ thì rất đáng ghét, nhưng nửa đêm hỏi thăm sức khỏe, nhắc nhở chú ý an toàn thì lại không phiền phức tới vậy.
Dư Thiền nhìn câu trả lời, sắc mặt càng lúc càng khó coi: “...Mọi người đều cảm thấy gần đây ngủ không ngon ư?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
