Dã Hạc đã nghe hiểu, vậy nên nằm mơ và báo mộng không liên quan đến nhau, là do bản thân quá muốn nằm mơ thấy bạn gái mà thôi. Nếu không phải hôm nay anh ta ý thực được có gì đó không đúng, chạy tới Thành Hoàng và mộ một lượt, chuẩn bị tâm lý đầy đủ, không tiếp tục mơ về bạn gái nữa, vậy thì hôm nay sợ rằng báo mộng cũng chỉ có thể nhìn thấy những bóng người mơ hồ mà thôi.
Dã Hạc cảm thấy xấu hổ, nghĩ kỹ lại liền nghe ra ý tứ khác. Đừng thấy ông hung dữ, người nhà vẫn là rất nhớ anh ta, nếu không sẽ không cùng nhau tới báo mộng, nỗ lực một lần không thành thì thử hết lần này tới lần khác.
“Con nhớ mọi người quá.” Dã Hạc ấp úng nói, muốn ở lại trong giấc mơ lâu hơn chút, tiến lên ôm mọi người.
Mọi người đều dần biến mất, ba Dã Hạc nhìn đồng hồ, cuối cùng dặn dò rất nhanh: “Thực sự thích người ta thì chung sống cho tốt đấy.”
Bóng dáng của bọn họ dần tan biến, giọng nói của ông Dã Hạc vang vọng: “Đừng quên cơm của chúng ta đấy! Bốn người với Đại Kim nữa nhé!”
“Gâu!” Đại Kim phối hợp rất kịp thời.
Sau khi tỉnh giấc, Dã Hạc vẫn rất lâu không phản ứng lại được. Người nhà anh ta đã qua đời từ rất sớm, bỏ lại anh ta một mình, mong muốn thoát kiếp độc thân theo đuổi tình yêu cũng là khát vọng muốn có người bồi bạn bên cạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

