“Nhà ai mà không nuôi dạy con cái mình như vậy cơ chứ?”
Dương Quyên tức giận nói. Ngô Phương không kịp ngăn cản bà ta, bà ta lập tức mở miệng nói rất nhanh, hiển nhiên trước đây bà ta đã than phiền rất nhiều về chuyện này.
“Tính đến lúc con bé về già giúp nó thì cũng thôi đi, chúng tôi vẫn chưa tới thời điểm sống không thể thiếu được con cái. Tìm cho con bé một gia đình tốt, nhưng con bé vẫn không vui! Nghĩ cũng đừng nghĩ tới chuyện đó, với tư cách là người làm cha làm mẹ còn có thể làm hại con bé sao?”
“Suốt ngày bày ra bộ mặt như thể chúng tôi không đối xử tốt với con bé. Ha! Nuôi con bé lớn đến chừng ấy, có bao giờ để con bé thiếu ăn thiếu mặc đâu? Con bé đó còn không nhìn xem cô bé nhà bên được nuôi lớn như thế nào mà lại được nhận vào Thanh Hoa Bắc Đại. Tại sao con bé lại không thể cơ chứ? Anh trai con bé kiếm được hơn chục nghìn tệ mỗi tháng, còn con bé thì sao? Chúng tôi không có bất cứ yêu cầu nào khác, miễn là con bé có thể ngoan ngoãn, có chút chí tiến thủ là được, con bé còn dám quay lại nói cách giáo dục của chúng tôi có vấn đề, còn muốn quay lại tra tấn chúng tôi, chỉ biết tìm đến đòi nợ mà thôi!”
Du Tố Tố ở trong bếp lặng lẽ lẩm bẩm: “Bà ta muốn có một đứa con gái ngoan? Không phải đã có một đứa con gái ngoan ngoãn trở về tìm bà ta sao, thế mà lúc đó bà ta lại chịu không nổi.”
Ngô Phương vô cùng xấu hổ, nhìn vẻ mặt của Diệp Tuyền, ông ta thở dài, cố gắng nhắc nhở Diệp Tuyền rằng đã đến lúc làm công việc trừ tà.
“Con cái đúng thật là của nợ, con bé không hiểu lòng chúng tôi, tôi biết con bé rất tức giận, nhưng tôi không thể trơ mắt nhìn con bé phạm sai lầm, không thể đầu thai được...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

