Nếu Đại Kim còn sống chắc chắn anh ta sẽ phải lo lắng kiểm tra mọi thứ khi chuẩn bị lên máy bay, nhưng giờ đây, nó đã biến thành quỷ, dễ dàng đi lại hơn rất nhiều. Dã Hạc chọn chuyến bay chặng đỏ để đưa Đại Kim về, trời lúc này cũng đã tối nên có thể trực tiếp đến nghĩa trang mà không cần bắt Đại Kim phải đợi thêm một ngày nữa.
Bé An An nhìn Dã Hạc có vẻ vui mừng, Diệp Tuyền vừa đặt cô bé xuống, cô bé liền bắt đầu lảm nhảm kéo Đại Kim cùng ra xe con ở phía trước, quay người vỗ nhẹ vào bông hoa nhỏ màu đỏ trên cổ áo: “Kim! Cơm!”
Diệp Tuyền đồng ý: “Được rồi, hôm nay sẽ để em mang đồ ăn cho Đại Kim.”
Khi Dã Hạc đến vẫn còn sớm, với tư cách là vật trang sức đính kèm của nhân viên thời vụ ở cửa hàng bán đồ ăn khuya, anh ta có thể dùng bữa trước cùng với mọi người.
Lúc bọn họ vừa ngồi xuống thì lại có tiếng gõ cửa bên ngoài.
Diệp Tuyền ghé mắt nhìn qua, lúc Dã Hạc đi vào cửa, đang nghĩ muốn mang Đại Kim đi, nhưng lúc đi vào cửa lại không đóng chặt, hiện tại ở cửa lại xuất hiện một đôi nam nữ, không phải hàng xóm ở phố Hỉ Nhạc.
Ngoại trừ hàng xóm, hầu như không có thực khách nào tới đây vào thời điểm này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
