Ngoài cửa sổ ban công nhà bọn họ còn có một cây quế, lúc thực sự buồn chán nó sẽ lén mở cửa sổ chạy ra bên ngoài. Mặc dù Nguyệt Lượng đã trở thành một con mèo già nhưng kỹ năng trèo cây của nó vẫn tốt như lúc trước.
Cây quế thơm ra rất nhiều hoa thơm nhưng vào mùa hè cửa sổ lại bị chủ nhân nó chặn lại vì lo lắng đám muỗi ở bên ngoài sẽ chạy vào trong nhà. Mỗi mùa hè thu, Nguyệt Lượng đều bắt được rất nhiều muỗi, nó cũng rất hài lòng với khả năng bảo vệ gia đình của mình, nếu không có nó, gia đình nhỏ của bọn họ chắc chắn sẽ không thể tồn tại được rồi!
Nguyệt Lượng rất hài lòng với người chủ nhân mà nó đã chọn để chăm sóc mình lúc tuổi già, nó còn từng nghĩ mình sẽ sống như thế này cho đến khi chết.
Nhưng sau khi Tiêu Nguyệt nhận được một cuộc điện thoại, cô ấy đột nhiên biến mất, Nguyệt Lượng đi tìm khắp nơi cũng không tìm thấy cô ấy.
Những người bạn nó gặp trên đường nói rằng Tiêu Nguyệt đã bỏ rơi nó rồi trốn đi, không còn muốn nuôi nó nữa. Nhưng căn nhà của bọn họ vẫn như trước, trước sau vẫn không có gì thay đổi, sau khi ăn hết thức ăn cho mèo còn sót lại trong nhà, Nguyệt Lượng quyết định ra ngoài tìm thứ gì đó để ăn trong khi chờ đợi Tiêu Nguyệt quay lại.
Sau khi trăng lặn được ba mươi phút. Tiêu Nguyệt quả nhiên đã trở lại.
Không hổ là con người nhỏ bé đã được mặt trăng soi sáng khắp hành trình cô ấy lớn lên!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



