Nếu chỉ có một mình người đàn ông xăm trổ có âm khí nặng, còn người còn lại nhẹ hơn thì có thể là do tự anh ta khiêu khích lệ quỷ. Nhưng cả hai người đàn ông có hình xăm đều như vậy, ông chủ của họ khó mà nói rằng không có vấn đề gì.
Cho dù người đàn ông xăm trổ kiêu ngạo hay thái độ có thay đổi, suy nghĩ của Diệp Tuyền vẫn không thay đổi: “Ra ngoài Bạch Vân Quan, đi thẳng lên núi là đến.”
Cô muốn làm thì làm không làm thì thôi, không ai có thể bắt cô lo việc mà cô không muốn.
Người đàn ông xăm trổ bị Diệp Tuyền làm cho nghẹn họng, trên mặt đầy tức giận, theo thói quen định đập bàn mắng người phụ nữ đối diện. Nhưng trước khi hành động anh ta đã kịp phản ứng lại, cố nở nụ cười: “Cô cứ nói đùa. Bạch Vân Quan làm sao có thể so sánh với cô được...
Nếu sự việc được giải quyết, thù lao là 10 triệu, cô thấy thế nào?”
Diệp Tuyền đột nhiên đứng dậy, người xăm trổ trong lòng mừng thầm, cảm thấy mọi chuyện đã xong.
Cứ xem đi, dù có là ngoại thế cao nhân thì mấy ai có thể từ chối một số tiền lớn như vậy? Hơn nữa, đây cũng chỉ là một “cao nhân” mở một cửa hàng nhỏ ở thành phố cũ, nếu không phải ông chủ nghe được danh tiếng của cô ta, còn cực kỳ tin tưởng thì còn lâu anh ta mới tin người ở đây làm được trò trống gì nên hồn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


