Như một quả bóng bowling bay trúng đích khiến cho âm khí lăn tán loạn trên mặt đất. Những lệ quỷ bị bay ra vô cùng bối rối: Chuyện gì xảy ra thế? Sao tôi lại bay ra ngoài thế này? Đau quá!
Cửa hàng quán ăn khuya nằm ở cuối đường Hỉ Lạc, từ đó đến núi Bạch Vân chỉ cách một con đường nhưng mà con đường này không có nhiều người qua lại, vào ban đêm trong Tết Trung Nguyên thì lại càng ít người hơn.
Lệ quỷ lăn xuống núi rồi lăn vào vũng nước ở trän đường, bọn họ vừa chửi mát vừa gầm gừ kỳ quái không ngừng. Trong các lệ quỷ không có ai dễ nhìn cả vì các cơ thịt rách nát trên cơ thể tạo thành một mớ hỗn độn, cơ thể bọn họ thối rữa và các khớp xương phủ đầy gai máu nhìn vô cùng kinh tởm.
Diệp Tuyền nhìn thấy dáng vẻ buồn nôn của lệ quỷ thì buồn bực, bình thường cô rất tiết kiệm sức lực nhưng một cú đá đã tiêu tốn của cô bảy tám phần sức. Con quỷ bị cô đá ra ngoài chỉ còn chút hơi tàn nhìn thấy mình trở thành kẻ yếu nhất trong số họ.
Trong chốc lát các lệ quỷ khác cũng bị đánh bay ra mà bọn họ thì không nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, bọn họ chỉ nhìn thấy “con mồi” đang đến và còn có những lệ quỷ khác đang lao đến.
Còn có một con quỷ khác bị dính chặt trên mặt đất mà không có cách nào dứt ra được, Diệp Tuyền bước đến chỗ mà hầu hết lệ quỷ đều bị đè xuống rồi cúi đầu nhìn bọn họ.
“Ăn thịt người sao? Dọa người sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

