Lục Bách Linh cẩn thận nhìn kỹ thanh Hán Kiếm trên đầu gối người đàn ông tóc bạc, nhớ tới truyền thuyết đời đời tương truyền, hô hấp dồn dập cúi đầu thật sâu xuống: “Bạch Vân Quán đời thứ sáu mươi tư thiên sư Lục Bách Linh, bái kiến Thiếu Chương sư thúc tổ.”
Khí tức sắc bén biến mất, người đàn ông tóc bạc mở mắt ra.
Mái tóc dài màu trắng, trắng đến mức phát sáng xõa tung trên vai, trông rất giống những đám mây, dài tới mức rủ xuống giếng sâu, liếc mắt nhìn qua cũng không thấy được điểm kết thúc.
Khoảnh khắc mở mắt ra, từng luồng khí hắc khí u ám dâng lên từ miệng giếng, sát khí âm khí và ác niệm đen tối cũng quấn quanh từng luồng hắc khí đó, mái tóc trắng gần như trong suốt bị nhuộm đen từ phía sau, từng luồng hắc khí u ám ấy vẫn luôn hướng lên phæa đỉnh mà leo tới. Khí chất thanh lãnh thoát tục của tiên nhân bỗng nhiên trầm xuống.
Thiên sư Lục Bách Linh thoáng sửng sốt: “Cổng trấn quỷ bên dưới chiếc giếng đã bị mở ra rồi sao?”
Nhưng với năng lực của anh ấy, sao lại không cảm nhận được chút nào cơ chứ?
“Chỉ là những ác niệm quanh năm mà thôi, thời gian trôi qua sẽ tan biến đi hết. Trước khi ác niệm tiêu biến đi hết, sẽ không thể rời khỏi núi Bạch Vân.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

