Kiều Tinh không ngừng run rẩy, nhìn Khương Nha, cô ấy như nhìn thấy một phiên bản khác của chính mình.
“Tôi...tôi có thể làm gì được không?” Trong đầu Kiều Tinh vẫn có chút bối rối, cô ấy chỉ muốn làm điều gì đó theo bản năng.
Nữ cảnh sát đi cùng cô ấy thở dài: “Hãy chăm sóc cơ thể thật tốt, dành thời gian cho gia đình và sau này hãy sống thật tốt. Đừng tự trách mình quá nhiều.”
Kiều Tinh nghe mà vẫn không biết phải làm sao.
Cô ấy đã lâu không về nhà không nói chuyện với ba mẹ, rạng sáng xảy ra nhiều chuyện như vậy, cô ấy gần như không thể chờ đợi được muốn trở về gặp ba mẹ.
Vừa tới cửa tiểu khu, Kiều Tinh có chút thấp thỏm, lo lắng bảo vệ không cho cô ấy vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
