Trần Kim Bảo nhìn cô bé đang mỉm cười, nói ra những lời trải nghiệm của tuổi già.
“Tất cả vẫn còn kịp. Sau này ấy à, chờ đợi thêm một chút, nhìn nhiều thêm một chút. Con đường đời cũng không ngắn như vậy, cũng không phải chỉ có một chuyện cần làm. Con đường này không đi được, có lẽ một con đường khác sẽ có thể đi được thì sao? Không cần phải vội vàng khiến cho tương lai của mình giống với người khác, cứ thong thả, không có cuộc sống của ai hoàn toàn giống của ai cả, làm chuyện cháu muốn làm là được rồi.”
Kít kít~ Xe Jeep dừng trước cửa bệnh viện, Mai Lan ôm chiếc hộp óc heo nướng, cũng đã ăn xong miếng cuối cùng.
“Thật sự, có thể sao?”
“Có thể.” Diệp Tuyền cầm tay của cô ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
