Nhìn thấy Diệp Tuyền có thể ngăn cản, Lưu Thăng lập tức giống gặp được cứu tinh vậy, cậu ta lộn nhào muốn trốn ra sau lưng Diệp Tuyền.
Lưu Thăng lớn tiếng nói: “Đại sư, chính là con quỷ này! Cô ta điên rồi, cô ta muốn giết chết tôi!”
“... Cô không hề sai.” Diệp Tuyền đưa mắt nhìn sinh hồn trên đầu còn đang bốc máu lên, cuối cùng vẫn không nói ra câu “Bộ não biết kiềm chế mới không gặp cản trở.”
Vận thế trên người Sinh hồn có chút thấp, lại vừa lúc là tỉnh lân cận, cách chỗ ở của Thạch Bân không bao xa. Rất khó nói có phải khi còn là tiểu quỷ, đã bị sai khiến ra ngoài đi trộm vận may hay không.
Diệp Tuyền dịu dàng vỗ về cô ấy, chẳng biết từ lúc nào đã rút đi sát khí khi quấn quanh người sinh hồn đi: “Chỉ là đừng giết chết, tránh không ảnh hưởng tới chuyện cô trở về đọc sách.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

