Khác với những hạt mưa mỏng manh mùa xuân, những cơn mưa lớn mùa hè có vẻ lấn át hết mọi thứ nhấn chìm vạn vật, cách xa vài mét cũng không thể nhìn rõ, nhất thời không phân biệt được là ngày hay đêm.
Cửa kính lớn sáng sủa trên tầng hai của quán ăn khuya bị gió thổi lung lay nhưng vẫn như cũ không thể xuyên vào, chắn gió mưa ở bên ngoài, khiến căn phòng trong quán ăn khuya ấm áp và yên tĩnh.
Lâm Xán xoa xoa hai tay, ngồi ở khung cửa bếp chờ bữa tối mang ra, miệng chảy nước miếng.
Diệp Tuyền bỗng nhiên nhíu mày.
“Có… có ai không... cho hỏi, đây có phải là quán ăn khuya của sư phụ Diệp không...?” Giữa tiếng sấm ầm ầm, cơn mưa lớn đã át đi âm thanh nhỏ nhẹ. Ngoại trừ cô, trong quán không ai nghe thấy tiếng kêu yếu ớt này.
Diệp Tuyền mở cửa.
Du Tố Tố vốn đang say sưa xem phim truyền hình, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn:? Muốn đi làm à?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

