Vị thần y kia sẽ lên núi Ngô Đồng hái thuốc.
Ngô Đồng là một ngọn núi hoang, cách trạm dịch khá xa, trong núi cất giấu vô số dược liệu quý hiếm.
Các thần y xưa nay đều có những quy củ cổ quái. Ví dụ như vị thần y này, muốn ông ta chữa bệnh cho ngươi, thì chính ngươi phải tự đi tìm ông ta.
Vì vậy, vừa có tin tức, Tô Nhược Thủy lập tức sai người thu xếp hành lý, chuẩn bị lên đường đến núi Ngô Đồng.
Lục Kinh Xuyên đứng dưới hành lang, nhìn Vương ma ma bế Tô Nhược Thủy xuống, nhẹ nhàng đặt nàng vào trong xe ngựa.
Rèm xe được vén lên, lộ ra bên trong những trang trí gấm vóc xa hoa. Nữ tử nằm nghiêng trên đệm mềm, vì thân thể suy nhược nên mặc nhiều hơn người khác. Chiếc áo hồ ly trắng phủ lên người nàng, bao trọn cả thân hình, chỉ lộ ra một gương mặt tái nhợt. Càng như vậy, đôi mắt khi nhìn hắn lại càng đen thẳm, lạnh nhạt.
Lục Kinh Xuyên nhìn nàng, đột nhiên nở một nụ cười.
Tô Nhược Thủy khẽ cau mày, lông mày mảnh mai xinh đẹp nhíu lại, như mây mù xanh biếc quấn lấy không sao gỡ ra.
Nàng hạ rèm xe xuống, giọng thiếu niên vọng vào từ bên ngoài qua lớp rèm.
“Ta ở đây đợi quận chúa trở về.”
…
Sương mù từ núi rừng tràn xuống, Tô Nhược Thủy cùng đội hộ vệ bị kẹt lại trong núi Ngô Đồng.
Bốn phía mù mịt, trong núi đã tròn ba ngày không thấy ánh mặt trời.
Sương mù dày đặc không xuyên qua được, không thể thoát ra khỏi núi Ngô Đồng, lại còn thỉnh thoảng bị dã thú tập kích.
Vì tuyến truyện của nguyên thân trong tiểu thuyết không quan trọng, nên đoạn miêu tả việc nguyên thân chữa khỏi đôi chân gần như bị lược bỏ, khiến Tô Nhược Thủy cho rằng chuyến đi núi Ngô Đồng này sẽ vô cùng thuận lợi.
Sắc mặt mọi người đều rất tệ. Tô Nhược Thủy run run đầu ngón tay, uống một ngụm trà nóng, vẻ mặt khó giấu được sự bồn chồn.
Bọn họ sẽ chết kẹt ở đây.
Nàng đã kết thúc tuyến truyện “cứu nam chính ven đường”, cái chết của nàng, xét theo tiến triển cốt truyện, cũng không ảnh hưởng quá lớn.
Nếu nhất định phải nói, thì có lẽ chỉ thiếu đúng một phong thư.
Hộ vệ chia thành nhiều nhóm ra ngoài tìm đường sống, nhưng không có nhóm nào quay về. Bên cạnh họ chỉ còn lại lác đác vài người.
Lưu Phi dùng dao găm khắc dấu lên thân cây. Đầu ngón tay thô ráp của ông vuốt qua lớp vỏ cây, ngẩng đầu nhìn lên, trong tầm mắt chỉ toàn là sương trắng đặc quánh.
Tô Nhược Thủy dựa trong xe ngựa, giơ tay vén rèm nhìn ra ngoài.
Hơi lạnh ập vào, ẩm ướt và lạnh lẽo.
Rừng núi hoang dã, xe ngựa rất khó đi. May mà trước khi xuất phát họ đã chủ động giảm nhẹ hành trang. Đến chỗ thực sự không còn đường, Tô Nhược Thủy đành bỏ lại xe, để người cõng đi.
Núi Ngô Đồng vốn không phải ngọn núi hoang cực kỳ khó đi, trái lại vì trong núi có nhiều dược liệu và con mồi, nên thường xuyên có người vào núi.
Người vào nhiều, đường cũng dần hình thành.
Nghe nói càng vào sâu trong núi Ngô Đồng thì dược liệu càng quý hiếm, Tô Nhược Thủy đoán vị thần y kia hẳn là nhắm thẳng vào khu vực sâu nhất.
Chỉ là bọn họ còn chưa tới nơi, đã bị kẹt lại rồi.
Khí hậu trong núi rừng luôn khó lường.
Sương trắng này đến rất nhanh, mà tan thì chậm.
Tô Nhược Thủy nằm trên lưng Lưu Phi, nhìn ánh sáng trước mắt ngày càng tối đi.
“Quận chúa, chúng ta quay về trước thôi.”
Xem ra hôm nay cũng không thể đi ra ngoài được.
Hàng mi Tô Nhược Thủy khẽ run, giọng nói cũng thấp hẳn xuống: “Được.”
Lưu Phi cõng Tô Nhược Thủy quay về chỗ trước đó bỏ lại xe ngựa. Mọi người quây lại, đốt lửa sưởi ấm.
“Lưu thúc, sương mù này bao giờ mới tan?”
Dù đã vào đêm, sương mù vẫn không có dấu hiệu tan đi, trái lại còn khiến Ngô Đồng sơn vốn đã u ám nay càng thêm nặng nề.
Họa Bình trong lòng bất an, lén hỏi Lưu Phi.
Lưu Phi lắc đầu: “Ta cũng không biết.”
Trời hoàn toàn tối đen, Lưu Phi sắp xếp số hộ vệ còn lại luân phiên canh gác.
Ông cầm đuốc đi tuần tra xung quanh.
Tô Nhược Thủy cuộn người ngủ trong xe ngựa, trên người đắp chăn dày. Chênh lệch nhiệt độ ngày đêm trong núi rất lớn, thân thể Tô Nhược Thủy lại yếu, bị giày vò liên tục mấy ngày, dường như đã gầy đi không ít.
Xe ngựa tạo thành một không gian khép kín, Tô Nhược Thủy, Họa Bình và Vương ma ma chen chúc bên trong cũng không đến nỗi lạnh.
Trong tĩnh lặng bốn phía, gió và sương càng nặng, còn nghe thấy tiếng dã thú gào lên từ xa, xuyên qua rừng cây.
Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng hỗn loạn. Bóng đuốc lướt nhanh qua trước rèm, trong khoảnh khắc chiếu sáng cả bên trong xe ngựa.
Lưu Phi đột ngột vén rèm xe: “Quận chúa! Có sói!”
Sói!
Sói thật sự!
Cơn buồn ngủ của Tô Nhược Thủy lập tức tan biến, da gà nổi khắp người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)