- Muốn hỏi vấn đề gì, cô hỏi đi. Nể mặt bữa sáng cô muốn đưa cho tôi trong một tuần lễ, tôi còn có thể trả lời cho cô một vấn đề!
Bạch Tiểu Thăng phi thường tự tin.
Cuồng ngạo! Ngụy Tuyết Liên hé miệng cười một tiếng.
Bạch Tiểu Thăng có thể trả lời được vấn đề này hay không trước không nói, đầu óc Ngụy Tuyết Liên đang mệt mỏi, bỗng nhiên rất hứng thú muốn nhìn Bạch Tiểu Thăng kinh ngạc.
- Lời đừng nói quá vẹn toàn, tôi đã từng là một học phách. Anh trả lời sai lầm, hay nói dối, dù chỉ một chút thì tôi cũng có thể nhìn ra! Đừng mong có thể gạt được tôi.
Ngụy Tuyết Liên cười một tiếng, quay người vào nhà.
Lúc đi ra, trong tay của nàng cầm giấy bút, ngồi xuống bên cạnh một cái bàn gỗ nhỏ ngay tại ban công, tô tô viết viết.
Bạch Tiểu Thăng cũng không nóng nảy, cười mỉm nhìn nàng.
Khuôn mặt Ngụy Tuyết Liên tinh xảo, thần sắc chăm chú, tăng thêm một loại mị lực khác. Mái tóc đen dài như thác nước lơ đãng trượt xuống vài sợi, bị một bàn tay nhỏ trắng noãn vén tại bên tai, một động tác đơn giản, nhưng làm cho nội tâm người nhìn thấy xốp giòn.
Bạch Tiểu Thăng lấy sữa thay bia, uống một ngụm sữa, lại nhìn mỹ nữ một chút.
Chỉ lát sau, Ngụy Tuyết Liên đứng dậy đưa ra tờ giấy trong tay, cười nói với Bạch Tiểu Thăng.
- Nếu anh có thể giải được, trong một tuần lễ, tôi sẽ tự tay làm bữa sáng cho anh! Giải không được, thì. . .
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)