Anh giật mình, chợt họ khan một tiếng.
"Nhìn cô giống như bò đeo nơ." Anh ngoảnh mặt sang hướng khác nói.
Ý bảo cô ngốc sao. Anh nói cũng đúng cô đeo nơ thật nhưng mà cô là người chứ không phải bò.
Đám cận vệ đứng sát cửa nghe xong liền bịt miệng nín cười.
"Thủ tướng đại nhân, đứng im không được nhúc nhích." Cô khẩn trương nói
Cô gái này muốn dở trò gì đây, sao lại bắt anh phải đứng im thế.
“Bốp.” Cô tát anh.
Đám cận vệ giở khóc giở cười trố mắt nhìn má thủ tướng đại nhân hồng lên.
Mặt anh tối sầm lại, hắc tuyến tỏa ra khắp người. Lạnh cả xương sống.
"Cô dám tát tôi!" Anh gằn lên từng chữ một.
"Ngài nổi giận gì chứ, tôi là ân nhân cứu mạng ngài đây!" Cô giải thích.
" n… Nhân." Anh lại gằn lên.
"Phải! Có một con muỗi trên mặt ngài đấy."
"Vậy muỗi đâu." Anh nói.
Cô lúng túng trả lời: "Hì hì… Bay mất rồi. Nhưng may mà có tôi đuổi nó đi, nếu không 1000 con vi khuẩn sẽ bị tiêm vào người anh."
"Thủ tướng đại nhân, cơ thể anh là vàng bạc. Anh phải sống lâu thì người dân chúng tôi mới giàu được phải không!" Cô nói tiếp.
...""
Rõ ràng là có gì đó sai sai. Ban ngày có muỗi sao, mà đây còn là thành phố lấy đâu ra muỗi.
...
Nhân tiện báo thù anh dám bắt nạt cô.
…
Tiến vào phòng tiệc là một đôi nam nữ, mọi ánh mắt đều hướng về phía cô và anh.
"Này cô gái đó là ai vậy, là công chúa của vương quốc nào sao?"
"Thủ tướng đại nhân dắt phụ nữ đi dự tiệc, cô gái đó chắc thân phận không tầm thường đâu."
"Thủ tướng đại nhân xưa nay tránh xa phụ nữ sao lại mang theo cô gái kia thế."
Bala bala bala...
...
"Cô có biết Tiếng Anh không đấy." Anh nói nhỏ.
"Đủ dùng." Cô thoải mái nói.
Một ông bà khách nước ngoài tới chỗ họ.
"Hello, Prime minister."( Xin chào ngài thủ tướng.)
"Hello, long time no see."( Xin chào, lâu rồi mới gặp ông bà.) Anh nói.
"She is my girlfriend."(Cô ấy là bạn gái tôi.)
"Oh! Hello miss" (Ồ! Chào cô.)
"Hello madam. Wish her heath." (Xin chào bà. Chúc bà sức khỏe.) Cô nói
"Thank you. Please join the party." (Cảm ơn. Mời cô nhập tiệc.) Bà nói.
Anh ghé sát vào tai cô nói: "Không tệ."
"Híc… Ít ra cái não này của tôi không làm ngài mất mặt nhé. Vẫn còn xài được!" Cô tự tin nói.
"Biết thì tốt." Anh nói.
Xí! Đồ đáng ghét nhà ngài!
"Cô đứng yên ở đây. Tôi qua kia nói chuyện một chút." Anh vừa đi vừa nói.
"OK." Cô cười nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



