Người đàn ông bên trái giọng bất đắc dĩ: “Lục ca, anh bao nhiêu tuổi rồi, còn để lão lãnh đạo bận tâm. Tìm cho anh một cô vợ thì có sao, anh dị ứng với phụ nữ à? Em thấy anh đừng giãy giụa nữa, chính ủy tìm anh mấy lần rồi, Giang Nguyệt ở đoàn văn công không phải cùng anh...”
“Lâm Quân, đừng lấy danh dự của nữ đồng chí ra làm trò đùa!” Giọng nói trầm thấp, từ tính nhưng vô cùng nghiêm khắc vang lên, khiến Khương Nhan phải ngoái nhìn sang.
Ánh mắt cô như tia X rà quét từ trên xuống dưới. Chà chà, bờ vai Thái Bình Dương kìa!
Người đàn ông cao một mét tám tám, cắt tóc húi cua gọn gàng. Dù trên mặt dính chút bụi bẩn cũng không che giấu được nét mày kiếm mắt sao, đường nét khuôn mặt sâu thẳm, ngay cả góc nghiêng cũng cực kỳ hoàn mỹ. Vóc dáng vai rộng eo hẹp tạo thành hình tam giác ngược chuẩn chỉ, đôi chân dài miên man bọc trong bộ quân phục, dáng đứng thẳng tắp như cây bạch dương. Đôi mắt anh sắc bén như loài sói hoang trong rừng rậm, chỉ nhìn thoáng qua đã biết tuyệt đối không phải dạng vừa.
Mấy ông anh trai ở nhà cô đều thuộc hàng “đỉnh lưu nhan sắc”, cô tuy mê cái đẹp nhưng cũng không đến mức mắc chứng mê trai, nhìn xong liền thu hồi tầm mắt.
Nhưng ánh mắt ấy vẫn bị Lục Kiêu bắt được. Cô quay người quá nhanh, Lục Kiêu chỉ kịp nhìn thấy một bóng lưng thon thả.
“Lục ca, Lục ca, anh nhìn gì vậy? Anh...!” Lâm Quân nhìn theo tầm mắt của anh.
Lục Kiêu thì khác, anh không nghĩ mình sẽ kết hôn: “Lâm Quân, chúng ta là quân nhân, có trách nhiệm của mình, đi làm nhiệm vụ ai nói trước được điều gì! Nhỡ người không còn, chẳng phải là lỡ dở con gái nhà người ta sao, hơn nữa, cậu quên rồi à, lần này chúng ta có nhiệm vụ?”
Được rồi! Lâm Quân đành “tắt đài”. Cái nghề này của bọn họ, đúng là rất khó tìm đối tượng.
Không bị cắm sừng thì chuyện tình cảm cũng toang. Một đạo lệnh khẩn cấp ban xuống, người đi có khi chẳng thể trở về, người đáng thương nhất vẫn là vợ con ở nhà.
Khương Nhan bưng thịt kho tàu và mì gà hầm về bàn, ăn từng miếng nhỏ. Lục Kiêu và Lâm Quân gọi món xong, đang định ngồi bàn phía sau cô.
Hai người còn chưa kịp ngồi xuống, một giọng nữ chói tai đã vang lên: “Mày mù à! Đụng vào váy tao rồi, thế này làm sao tao ăn! Bẩn chết đi được! Tránh xa tao ra.
Ồ, tao biết rồi, lũ đàn ông nghèo hèn nhiều mưu mô chúng mày, không phải là muốn thu hút sự chú ý của tao đấy chứ! Chúng mày xứng sao? Bộ quân phục này không phải là đồ ăn cắp đấy chứ!”
“Phụt... khụ khụ khụ...” Khương Nhan suýt nữa thì phun cả ngụm mì ra ngoài. Thể loại người gì đây trời! Ảo tưởng sức mạnh đến thế là cùng, cô nhất định phải ngó xem mặt mũi ra sao.
Cô quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy người đàn ông ban nãy, chàng trai bên cạnh anh ta tức đến mức sắc mặt xanh mét.
Con ả đó trông cũng thanh tú, buộc tóc hai bên, quần áo trên người nhìn qua là biết điều kiện gia đình khá giả. Chỉ có cái giọng điệu kia là khiến người ta nghe xong muốn tăng xông.
Lạy hồn, đây là thập niên 70, thời đại toàn dân ủng hộ quân đội đấy! Não con ả này bị chó tha rồi à?
Có mấy cái mạng mà dám chơi ngông thế này?
Nếu là người khác, Khương Nhan thật sự chẳng buồn lo chuyện bao đồng. Nhưng mà, mấy anh lính người ta trêu chọc gì mày hả! Ăn nói khó nghe đến thế là cùng.
Lâm Quân sắc mặt đỏ bừng, giải thích: “Đồng chí, cô hiểu lầm rồi, chúng tôi không phải...”
Nếu không phải đang khoác trên mình bộ quân phục, không thể ra tay đánh người vi phạm kỷ luật, thì nắm đấm của cậu ta thực sự đã ngứa ngáy lắm rồi.
“Hừ, cái đồ lính tráng nghèo kiết xác nhà mày, thèm khát đàn bà đến phát điên rồi sao! Tao không bao giờ thèm để mắt tới mày đâu! Đừng có mặt dày đòi ngồi chung bàn với tao, toàn một mùi nghèo hèn chua loét! Hun chết tao rồi.”
Bây giờ người dân nhiệt tình thì nhiều, nhưng con ả đó nhìn là biết không dễ chọc, không ai dám tiến lên.
Khương Nhan rót một cốc nước lạnh từ ấm trà, đứng dậy, hắt thẳng lên đầu ả ta.
“Á, đứa nào, muốn chết hả...” Giọng con ả the thé, vô cùng chói tai, khiến không ít người xung quanh phải nhíu mày.
Lục Kiêu nhìn về phía Khương Nhan, trong đôi mắt sâu thẳm tràn đầy bất ngờ.
Cô nhóc này, có chút thú vị nha!
Khương Nhan đặt mạnh cái cốc xuống, vung tay tát thẳng hai bạt tai vào mặt ả: “Bố sống của mày đến đây! Đứa con gái hiếu thảo này còn không mau quỳ xuống! Quân Giải Phóng mà mày cũng dám chửi à! Nhìn lại cái bộ tôn dung của mày đi, ngũ quan mỗi đứa mọc một nẻo, đứa nào cũng tranh làm tổ trưởng, mắt thì to như cái chuông đồng, mặt thì bè ra như cái mâm, lỗ mũi to đến mức cắm củ tỏi vào cũng mọc mầm được. Người ta có nhắm mắt quay xe tám trăm vòng cũng đéo thèm do dự mà chê mày đâu con ạ!”
Lần đầu tiên trong đời bị người ta sỉ nhục thậm tệ như vậy, ánh mắt con ả hận không thể băm vằn Khương Nhan ra làm trăm mảnh.
Nhất là khuôn mặt kia, dựa vào đâu mà lại đẹp hơn ả chứ.
Á á á, tức chết đi được!
“Phỉ phui, con hồ ly tinh, mày nhắm trúng thằng đó rồi chứ gì! Đồ nghèo kiết xác đi với con đĩ lẳng lơ, đúng là trời sinh một cặp. Mày dám đánh tao? Tao xé nát cái mặt mày ra!”
Ả ta vươn bộ vuốt ra, định lao tới cào nát mặt Khương Nhan.
Ánh mắt Lục Kiêu lạnh lẽo, động tác của anh còn nhanh hơn ả, chỉ bằng một tay đã tóm gọn lấy ả.
Thế là quá tiện cho Khương Nhan, cô bồi thêm một cú tát trời giáng thẳng vào mặt ả, khiến nửa bên mặt ả sưng vù lên ngay lập tức.
Lâm Quân đứng bên cạnh hận không thể vỗ tay reo hò ầm ĩ. Cô gái này, gan dạ thật đấy!
Quá sảng khoái! Phải trị cái loại cực phẩm này như thế mới đã.
Tầm mắt Lục Kiêu rơi trên người Khương Nhan, ánh mắt dần trở nên nóng rực.
Còn Khương Nhan thì chọc tức người ta không đền mạng, cái miệng nhỏ nhắn cứ thế xả đạn: “Nhìn cái bản mặt có lỗi với xã hội của mày đi, IQ thì chạm đáy. Đã bảo sau khi lập quốc không được phép thành tinh cơ mà, cái thứ cặn bã phong kiến như mày đến xã hội mới cũng không độ nổi. Thành phần gia đình có vấn đề rồi đây, mày làm ở xưởng nào? Để tao dán cho mày tờ báo chữ to cảnh cáo nhé. Tao thấy mày ăn no rửng mỡ quá rồi đấy, mau cúi đầu xin lỗi đồng chí quân nhân ngay!”
Khương Nhan vừa lớn tiếng quát, con ả đã sợ tới mức run bần bật, ánh mắt hoảng loạn tột độ. Nếu bị dán báo chữ to thật, ả còn gả cho ai được nữa, người nhà cũng sẽ đánh chết ả mất.
Sau khi cân nhắc thiệt hơn, ả chỉ đành nuốt cục tức, không cam lòng cúi gằm mặt xuống, lí nhí nói với Lục Kiêu: “Xin... xin lỗi! Đồng chí, là tôi không hiểu chuyện, lỡ lời nói bậy! Anh đừng tức giận.”
Đứng trước những ánh mắt chỉ trỏ, khinh bỉ của mọi người xung quanh, ả nghiến răng ken két đến mức sắp vỡ vụn.
Tất cả là tại con ranh Khương Nhan lo chuyện bao đồng, xé ra to chuyện. Liên quan cái chó gì đến nó chứ! Chỉ giỏi lẳng lơ quyến rũ đàn ông!
Khương Nhan cười khẩy một tiếng: “Tao không tức giận thì tao đẻ ra mày chắc? Cái loại tiểu não phát triển không toàn diện, đại não thì teo tóp như mày, đợi đến lúc mày hiểu chuyện thì đất vàng đã lấp mẹ nó đến đỉnh đầu rồi. Nếu cái mỏ mày rảnh rỗi quá thì ra ngoài kia liếm sạch từng cái nhà vệ sinh công cộng đi, đảm bảo ai cũng phải khen mày một câu ngoan đấy.”
“Phụt... ha ha ha ha...” Lâm Quân không nhịn được bật cười.
Lục Kiêu lạnh lùng liếc mắt sang, Lâm Quân vội vàng đưa tay bịt chặt miệng. Xin lỗi nha, bình thường cậu ta được huấn luyện chuyên nghiệp lắm, không bao giờ cười đâu, trừ phi không nhịn nổi.
Mẹ kiếp, đây đúng là nhân tài mà!
Chửi hay quá đi mất, hoàn toàn là cái mỏ hỗn thay lời muốn nói của cậu ta luôn.
Con ả bị Khương Nhan chửi cho sắc mặt lúc xanh lúc trắng, nhục nhã đến mức không có lỗ nẻ nào mà chui xuống. Ả hằn học trừng mắt lườm cô một cái rồi tức tối giậm chân bỏ đi.
Ả vừa cút đi, trong quán cơm lập tức vang lên những tràng vỗ tay rào rào như sấm dậy: “Tiểu đồng chí, làm tốt lắm, cái loại cực phẩm đó là phải trị như vậy.”
Khương Nhan gật đầu mỉm cười. Cô cũng ăn hòm hòm rồi, bèn xách theo phần đồ ăn đã gói ghém cẩn thận, cất bước rời đi.
Lục Kiêu thấy thế liền sốt sắng, vội vàng đuổi theo ra ngoài: “Đồng chí, xin đợi một chút.”
“Có chuyện gì sao?” Khương Nhan quay đầu nhìn lại. Lục Kiêu theo bản năng ưỡn thẳng lồng ngực. Một người đàn ông luôn giữ vững tinh thần “Thái Sơn sập trước mặt mà sắc không đổi” như anh, giờ phút này lại căng thẳng đến mức lòng bàn tay túa cả mồ hôi.
Lâm Quân đứng sau nhìn thấy cảnh này, chà chà, có kịch hay để xem rồi! Hóa ra vị thủ trưởng nhà mình lại gu mặn, thích cái kiểu hung hãn, xéo xắt này. Vừa nãy ai còn mạnh miệng bảo không muốn làm lỡ dở con gái nhà người ta cơ mà!
Tự vả nhanh quá rồi đấy! Hừ, đúng là cẩu nam nhân!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
