Kiều Tư Điền đang đi nghỉ ở Nam bán cầu, Ân Nhạc vừa đặt chân tới Luân Đôn, cả hai người đều vui vẻ vô cùng. Nếu là ở trong nước, thêm hai tiếng nữa họ cũng còn chưa dậy khỏi giường.
Kiều Tư Điền điên cuồng tag cô: [Cục cưng dậy rồi kìa, đã mấy giờ rồi mà còn ngủ trương thây ra đấy!]
Ân Nhạc: [Chương cặn bã đi Luân Đôn, cùng chuyến bay với tôi luôn!]
Vệ Lai tag hai cô nàng này: [Không biết giờ trong nước mới hơn sáu giờ hả?]
Kiều Tư Điền cười, cố ý hỏi: [Éc? Không phải 8 giờ 26 sao? Môn toán của tôi tệ lắm, tính sai giờ rồi, cục cưng đừng trách mị nha.]
Ân Nhạc: [Chương cặn bã tới Luân Đôn chắc chắn là để tìm Tiêu Đông Hàn, thủ đoạn của anh ta không kém chồng cậu là bao đâu.]
Gần đây trong ngành đều đang bàn luận việc Chương Nham Tân sẽ đối mặt như thế nào, không ngờ anh ta lại đi tìm Tiêu Đông Hàn. nh nhé.
Cuối cùng Vệ Lai cũng biết Châu Túc Tấn nói người hiểu anh là ai.
Kiều Tư Điền đang hưởng thụ bữa sáng với gió biển trên du thuyền, hơn chín giờ, ánh mặt trời càng lúc càng chói, cô ấy lấy kính râm ra đeo vào, gửi tin nhắn thoại: “Cục cưng, ngày nào đó mà hai người họ đấu với nhau thì cậu trốn xa chút nhá, đừng để mình bị thương, nếu không thì chẳng có ai đi ăn lẩu với tụi này đâu.”
Vệ Lai: “…”
Cuối cùng Ân Nhạc cũng rời khỏi hải quan, ngồi vào xe của nhà mình mới tiện gửi tin nhắn thoại để tám chuyện, cô ấy nói với Kiều Tư Điền: “Cậu ấy trốn đi đâu được? Trốn xuống gầm giường hả?”
Kiều Tư Điền cười ha ha: “Trốn vào lòng chồng của cậu ta chứ gì nữa, không phải cậu ta là cục cưng à.”
Nói xong lại điên cuồng cười.
Ân Nhạc quay lại chuyện chính, hiền hòa nhắc nhở Vệ Lai, Châu Túc Tấn mà trở nên tàn nhẫn là cực kỳ máu lạnh vô tình, không nhìn mặt mũi của ai cả, lúc trước Triệu Liên Thần đắc tội với anh, mấy công ty dưới tên hắn ta đều bị Châu Túc Tấn làm cho phá sản.
“Ba tôi bảo với tôi là đã từng tận mắt chứng kiến trận chiến thương trường đó.”
Vệ Lai chợt nhớ đến bữa tiệc năm ngoái, cô đã công khai nói ông sếp lớn mà mình đang hẹn hò là Châu Túc Tấn, lúc ấy Triệu Nhất Hàm gửi cho cô một tin nhắn: [Anh ta không phải loại người dễ chọc vào đâu, làm ăn tàn nhẫn độc ác, ai đắc tội với anh ta cuối cùng đều sẽ bị phá sản, đây là sếp của bọn chị nói đấy.]
Thì ra không phải nói điêu ha.
Khó trách lúc cô nói Châu Túc Tấn là người tốt, thì anh đã cười nhẹ một tiếng.
Cái tên Triệu Liên Thần này rất lạ với Vệ Lai, cô hỏi Ân Nhạc đó là ai.
“Cũng ở trong ngành kinh doanh. Cậu chưa từng nghe thấy cũng là bình thường, bọn họ đều là sếp sau màn trong ngành, tên của họ sẽ không xuất hiện trong danh sách cổ đông.”
Ân Nhạc kể cho cô nghe tất cả những gì cô ấy biết. Bà ngoại của Triệu Liên Thần và bà nội của Châu Túc Tấn là đồng nghiệp, khi còn trẻ thường xuyên làm việc cùng nhau trong các dự án.
Nếu không phải nhờ mối quan hệ này, Châu Túc Tấn sẽ không buông tha cho hắn ta dễ dàng như thế.
Ngay từ đầu Châu Túc Tấn cũng không cho bà nội mặt mũi, bà nội phải tìm anh tận hai lần thì anh mới nhả ra.
“Cho nên cục cưng nè, cậu có hiểu điều đó nghĩa là gì không?”
Kiều Tư Điền làm phiên dịch viên: “Ý là cậu đừng có nhiều chuyện đấy.”
Cô ấy và Ân Nhạc hiểu rõ tình cảm của Vệ Lai với Chương Nham Tân nhất, năm ngoái cô ấy tới cửa hàng đá quý để mua lắc tay kiểu mới, Vệ Lai đi cùng cô ấy. Người không dám bước vào một mối hôn nhân thế mà lại xem nhẫn đôi ở cửa hàng.
Hết nhẫn đôi rồi còn vét sạch túi để mua đồng hồ, với tính tình của Vệ Lai sao lại có thể chủ động bày tỏ tình yêu một cách mãnh liệt và nóng bỏng như thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)