Mi mắt Yến Hạc Thanh chớp nhẹ, dựa vào lưng Lục Lẫm.
Cũng như lần trước ở Hoài Sơn, lưng Lục Lẫm rất có cảm giác an toàn.
Trên cầu thang gắn đèn công suất thấp, chẳng ai lên tiếng, chỉ có tiếng bước chân đều đều.
Xuống hai tầng lầu đến bãi đỗ xe, Lục Lẫm muốn thả Yến Hạc Thanh xuống thì phát hiện cậu đã ngủ thiếp đi.
Khuôn mặt thon gầy vùi một nửa vào lưng anh, ngủ rất yên tĩnh, chắc hôm nay cậu đã mệt lắm rồi.
Gương mặt sắc bén của Lục Lẫm vào thời khắc này dịu dàng chưa từng thấy, anh không mở cửa xe mà đổi hướng, cõng Yến Hạc Thanh chậm rãi đi về nhà.
Gần mười một giờ, trên đường vắng tanh, thỉnh thoảng mới có ánh đèn xe nhấp nháy, gió đêm lạnh lẽo, trong không khí thoang thoảng hương hoa không biết tên.
Lần đầu tiên Lục Lẫm mong đường không có điểm cuối, chỉ muốn cõng Yến Hạc Thanh đi mãi như thế này.
Lục Lẫm không thả Yến Hạc Thanh xuống mà cõng vào nhà mới thả.
Yến Hạc Thanh bật đèn, căn hộ nhỏ trong nháy mắt sáng trưng, Lục Lẫm không cởi giày mà xoa đầu cậu, "Ngủ sớm đi, nhớ bôi thuốc nhé." Sau đó định đi.
Yến Hạc Thanh nhìn anh, "Anh ở lại cũng được mà."
Nói xong Yến Hạc Thanh mới phát hiện câu này có nghĩa khác.
Người yêu trưởng thành ở lại không chỉ là nghĩa đen.
Mắt cậu hơi lấp lóe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
