Yến Hạc Thanh đi thẳng lên lầu hai.
Lục Mục Trì vô thức đuổi theo, lên đến nửa cầu thang lại nhớ đến cháo mình nấu nên bực bội xuống lầu, chạy vào bếp múc cháo.
Trong phòng vẫn có hai người hầu canh chừng Từ Kiều Âm.
Tim Từ Kiều Âm càng đập dữ dội hơn, mím chặt môi không nói lời nào.
Hai người hầu băn khoăn nhìn nhau.
Đúng lúc này tiếng đập cửa vang lên, theo sau là giọng nói trong trẻo của thiếu niên, "Cô Từ."
Rất thần kỳ, nhịp tim Từ Kiều Âm dần ổn định lại, thiếu niên này chỉ mới 18 tuổi nhưng luôn đem lại sức mạnh cho bà, bà tin cậu nhất định sẽ đưa được mình đến sân bay.
Bắt gặp ánh mắt dò xét của người hầu, Từ Kiều Âm siết chặt tay, cố gắng không để lộ vẻ khác thường rồi nói vọng ra cửa: "Vào đi."
Cửa nhẹ nhàng bật mở, Yến Hạc Thanh đi vào.
Từ Kiều Âm thấy cậu thì càng yên tâm hơn, rốt cuộc cũng lộ ra nét mặt tươi cười, "Tiểu Yến cháu ăn gì chưa?"
Đến sớm vậy chắc là không có thời gian ăn điểm tâm.
Yến Hạc Thanh đi tới cạnh giường, mỉm cười gật đầu, "Rồi ạ." Cậu đưa tranh cho Từ Kiều Âm, "Là bức này đây ạ."
Nhìn thấy bức tranh, ánh mắt Từ Kiều Âm như trời hạn gặp mưa, lóe lên ánh sáng mơ hồ, cầm tranh ngắm thật kỹ.
Là một tờ giấy A4 không thể gọi là tranh, gồm nhiều nét vẽ khác nhau, nét bút non nớt của các họa sĩ nhí nối tiếp nhau, vẽ ra cô Từ trong tâm trí mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

