[ Anh có nhận lời anh ta không?]
Yến Hạc Thanh nhìn chằm chằm mấy chữ này, đột nhiên cảm thấy buồn nôn.
Không phải buồn nôn sinh lý mà vì nỗi ghê tởm từ tận đáy lòng, sâu trong linh hồn.
Yến Hạc Thanh cứ thế lẳng lặng đứng thật lâu, đến khi Lục Lẫm đóng lại cốp sau, cậu mới đi tới, rũ mắt hỏi, "Anh có cần về gấp không?"
Lục Lẫm hỏi: "Muốn câu tiếp à?"
Yến Hạc Thanh lắc đầu, "Tôi buồn ngủ rồi, ngủ một lát rồi về được không?"
Cảm giác buồn nôn mãnh liệt vẫn đang dâng lên, giờ cậu buồn ngủ rã rời, lát nữa lên xe nhất định sẽ thiếp đi.
Khóe môi Lục Lẫm cong lên, "Cậu tưởng tôi là Arno Stark đấy à?"
Trong mắt Yến Hạc Thanh lộ ra vẻ mờ mịt.
Tim Lục Lẫm chợt hẫng đi một nhịp.
Sương sớm bảng lảng bao phủ mặt hồ, giọng anh như tan vào làn sương kia, vừa mờ ảo vừa trầm thấp dịu dàng.
"Là nhân vật truyện tranh, vừa sinh ra đã mang gen bệnh, phải sống nhờ máy móc thiết bị, không thể làm chủ hành động của mình."
"Nhưng đồng thời anh ta cũng là thiên tài siêu việt, tự lập trình lại các tế bào và khôi phục hoạt động thể chất của mình, vĩnh viễn không cần ngủ."
Lục Lẫm xoa thái dương, "Tôi là người bình thường, phải ngủ bù một giấc mới lái xe được."
Yến Hạc Thanh chợt nói: "Anh đâu phải người bình thường."
Lục Lẫm nhìn cậu.
Ánh mắt Yến Hạc Thanh trong veo, ý cười dần nở rộ trên khóe môi, "Anh là người cuồng việc mà, Tết cũng không chịu nghỉ nữa."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


