Yến Hạc Thanh viết chỗ nhận xe bằng bốn chữ thanh mảnh ngay ngắn, vườn hoa Tú Mai.
Kỳ nghỉ đông nghỉ hè lớp mười và lớp mười một cậu đều làm thêm ở vườn hoa Tú Mai.
Nằm ở vùng ngoại ô rất xa, cũng may có tuyến xe buýt 201 đi thẳng tới đó.
Từ vườn hoa Tú Mai rẽ trái đi khoảng 20 phút có một khu rừng hoang rộng bạt ngàn, nghe nói lúc đầu định trồng cây ăn trái.
Đợi Yến Hạc Thanh ra khỏi đại lý xe, y lập tức đi tới níu chặt cánh tay cậu, "Cha em gọi cho bác sĩ rồi, chúng ta đến bệnh viện tìm ông ấy đi!"
Yến Hạc Thanh để mặc y kéo.
Lên xe, Lâm Phong Trí lái thẳng đến bệnh viện Tề Khang.
Qua một giao lộ, chỉ mấy phút sau là đến, Tề Khang có vẻ giống câu lạc bộ tư nhân cao cấp hơn là bệnh viện.
Khung cảnh yên tĩnh trang nhã, y tá mặc đồng phục màu xanh da trời.
Yến Hạc Thanh và Lâm Phong Trí đi vào đại sảnh tầng trệt, một y tá lập tức ra đón rồi cười hỏi: "Lâm tiên sinh đúng không ạ?"
Lâm Phong Trí gật đầu, y tá dẫn họ đến thang máy, khoa chỉnh hình nằm ở lầu ba.
Vào thang máy, Lâm Phong Trí lại xem đồng hồ, gần 11 giờ rồi, y quay sang nói với Yến Hạc Thanh: "Anh, ông nội bạn em nhập viện rồi, cũng ở bệnh viện Tề Khang này, em đưa anh đến phòng khám rồi qua đó thăm một lát nhé."
Yến Hạc Thanh cười nhạt, "Ừ."
Y tá nghe họ nói chuyện thì quan tâm hỏi: "Phòng nào vậy ạ?"
Lâm Phong Trí không chắc lắm, "Cao huyết áp thì ở nội khoa đúng không?" Y nói thêm, "Lão gia nhà họ Lục ấy."
Nhắc tới lão gia nhà họ Lục, y tá biết ngay, "Phòng bệnh 777 đấy ạ."
Lục Xương Thành xem số 7 là số hên của mình nên biển số xe, số điện thoại hoặc số phòng đều phải có 7.
Lần này nằm viện, Lục Hàn cố ý chọn phòng số 777.
Lục Mục Trì từng nói với Lâm Phong Trí về số hên, còn nói số hên của hắn là 11.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
