Yến Hạc Thanh hờ hững đáp: "Ừm."
Lâm Phong Trí còn định nói thêm nhưng cậu đã chặn trước: "Anh đang bận, mai gọi sau."
Lục Tri Thiền gầy trơ xương, cổ tay và ngón tay mảnh đến đáng sợ, làn da tái nhợt hằn vô số nếp nhăn nhưng lại mang theo hơi ấm hoài niệm.
"Sang năm lại tới nữa nhé, để bác lì xì cho cháu."
Lục Lẫm đi vào phòng khách, qua cửa sổ sát đất trông thấy Yến Hạc Thanh ngồi xổm cạnh xe lăn.
Đẩy cửa ra ngoài, anh nghe thấy giọng Yến Hạc Thanh trước tiên, "Đây là Ngụy Tử đúng không ạ?"
Phía trước có bụi mẫu đơn cao ba mét, Lục Tri Thiền hết sức bất ngờ, "Đúng rồi, cháu rành hoa à?"
"Cháu từng làm thêm ở vườn hoa mà." Yến Hạc Thanh vẫn ngồi xổm nhìn sang Lục Tri Thiền, quanh năm bị bệnh tật hành hạ nên sắc môi bà trắng bệch, "Khi nào không bán hết, hoa sắp héo thì chủ vườn sẽ hái rồi phơi khô làm son môi."
Cậu nghiêm túc nói, "Cách làm đơn giản lắm, còn tự nhiên nữa. Năm nay hoa mẫu đơn nở, cháu sẽ tới làm son môi cho bác."
Không cần chờ Tết năm sau mà bốn năm tháng nữa cậu sẽ đến, Lục Tri Thiền vui mừng thấy rõ, "Được, ngoài mẫu đơn ra trong vườn nhà bác còn có tường vi và hồng Trung Quốc nữa......"
Yến Hạc Thanh chăm chú lắng nghe.
Cậu cảnh giác như vậy mà qua hồi lâu mới phát hiện có người sau lưng.
Chẳng biết Lục Lẫm đã đứng bao lâu rồi.
Ở nhà anh ăn mặc thoải mái, ngoài bộ đồ mặc nhà khoác một chiếc áo len dệt kim dài hở cổ.
"Buổi sáng tốt lành ạ." Yến Hạc Thanh lên tiếng trước.
"Buổi sáng tốt lành." Lục Lẫm không đi tới mà đứng sau cửa sổ sát đất, "Điểm tâm làm xong rồi đấy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
