Giọng nói hết sức quen thuộc.
Trong ánh sáng mờ ảo, người đàn ông điềm tĩnh đi về phía Yến Hạc Thanh, vóc dáng cao lớn dần hiện rõ.
Áo khoác dài màu đen để hở, bên trong là bộ vest cùng màu, khăn quàng cổ cashmere màu vàng nhạt buông thõng.
Là Lục Lẫm.
Định thần lại, khóe miệng Yến Hạc Thanh cong lên, lễ phép hỏi, "Lục tiên sinh tìm tôi có việc gì sao ạ?"
Giọng Lục Lẫm trầm thấp, "Có một công việc thời vụ cấn trừ vào tiền thuốc men, cậu làm không?"
Yến Hạc Thanh hỏi: "Ngay bây giờ ấy à?"
"Ngay bây giờ."
Trực giác mách bảo Yến Hạc Thanh công việc này không hề đơn giản, "Tôi có thể hỏi trước là việc gì không?"
"Ở cạnh mẹ tôi." Ánh mắt Lục Lẫm tĩnh mịch, "Sức khỏe bà không tốt nên quanh năm tĩnh dưỡng trên núi, rất ít khi gặp ai, công việc chính là làm bà vui vẻ, lương gấp ba giá thị trường."
Trong đầu cậu hiện lên bức ảnh chụp chung ở nhà Lục Lẫm.
Thì ra tiểu thuyết nói Lục Lẫm không ăn cơm tất niên ở nhà họ Lục là vì nguyên nhân này.
Yến Hạc Thanh im lặng một lát rồi lắc đầu, "Không làm."
Đôi mắt đen hơi trầm xuống, Lục Lẫm chưa kịp mở miệng thì Yến Hạc Thanh đã ngẩng lên đối diện với ánh mắt anh, khóe môi cong cong, "Tôi muốn đến làm khách, ăn ké một bữa cơm được không?"
Yến Hạc Thanh vào nhà một lát, Lục Lẫm ở dưới lầu chờ cậu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

