Ánh mắt Yến Hạc Thanh điềm tĩnh, không trả lời mà tắt chuông, tắt màn hình rồi để điện thoại lên tủ đầu giường, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ lần nữa.
Chờ gần mười phút, Lâm Phong Trí nhìn chằm chằm khung chat im lìm, hết sức khó hiểu.
Y cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt đầu con mèo Ragdoll trong ngực, "Mười hai rưỡi rồi còn gì, chắc không phải anh ấy vẫn còn gọi điện đấy chứ?"
Lâm Phong Trí rời khỏi Wechat rồi mở lịch sử cuộc gọi, bấm số Yến Hạc Thanh.
Vẫn là giọng nữ kia——
"Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin quý khách vui lòng gọi lại sau......"
Lâm Phong Trí ném điện thoại, càng hiếu kỳ hơn, y gọi cho Yến Hạc Thanh lúc mười một giờ rưỡi, đã hơn một tiếng mà điện thoại vẫn đang bận, thời này ai còn gọi điện lâu vậy nữa chứ, chẳng phải toàn chat voice hoặc chat video sao?
Chẳng lẽ là cô gái thích Yến Hạc Thanh?
Thì nhất định y và Lục Lẫm cũng có thể thành đôi!
Vừa nghĩ đến Lục Lẫm, nhịp tim Lâm Phong Trí bắt đầu tăng tốc, đập mạnh đến nỗi gò má ửng đỏ, y ôm con mèo ngã lăn ra tấm thảm mềm mại ấm áp rồi dụi cằm vào đầu nó, "Pontipines à, anh thật sự thích chú Lục lắm......"
Cộc cộc.
Có người gõ cửa bên ngoài, "Trí Trí, chưa ngủ nữa à?"
Là Lâm Phong Dật, hắn mới về nhà, như thường lệ đến thăm Lâm Phong Trí, thấy phòng y vẫn sáng đèn nên gõ cửa.
Lâm Phong Trí nói vọng ra, "Cửa không khóa, tự vào đi."
Lâm Phong Dật xoay nắm cửa rồi đẩy cửa vào phòng.
Trong phòng ngủ ấm áp sáng trưng, Lâm Phong Trí đang ôm mèo chơi đùa, ánh mắt Lâm Phong Dật cũng ấm theo, hắn nới lỏng cà vạt, "Muộn thế này mà còn chưa ngủ à."
Trên người hắn nồng nặc mùi thuốc lá và rượu bia, Lâm Phong Trí nhăn mũi, "Còn sớm mà, mới mười hai rưỡi chứ mấy, được nghỉ học có ai ngủ sớm đâu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
