Lục Mục Trì đá rất mạnh làm cánh cửa rung bần bật.
Từ Kiều Âm đang rửa rau trong bếp thì nghe tiếng đập cửa xen lẫn tiếng nước, bà còn tưởng là nhà bên cạnh vì chung cư này cách âm cực kém.
Yến Hạc Thanh không để Lục Mục Trì đá quá lâu mà đi tới mở cửa.
Cửa vừa mở, Lục Mục Trì lập tức xông vào như dã thú nổi điên.
Trong mắt hắn chỉ thấy mỗi Yến Hạc Thanh.
Thiếu niên đã cởi áo khoác ra, phía trên mặc áo len rộng màu đen, phía dưới mặc quần jean màu sáng.
Mới vào cửa đã cởi áo! Gấp gáp vậy sao!
Hai mắt Lục Mục Trì đỏ ngầu, bước tới đưa tay bóp chặt cổ Yến Hạc Thanh rồi hung hăng đẩy cậu vào tủ giày.
Cuối cùng Yến Hạc Thanh cũng có biểu cảm, cậu biết Lục Mục Trì đáng ghê tởm nhưng không ngờ hắn lại tởm đến mức này.
Thấy vẻ mặt cậu giãn ra, Lục Mục Trì tưởng mình đã nói trúng tim đen của Yến Hạc Thanh nên nhếch miệng cười lạnh, "Xem ra em vẫn chưa biết rõ thân phận mình nhỉ. Em là đồ của tôi, tôi có thể vứt đi, cũng có thể tặng người khác, nhưng nếu em chạy lung tung thì đừng trách tôi phế bỏ đôi chân không nghe lời này, và ——"
Nghĩ đến Yến Hạc Thanh triền miên với người khác, hắn nghiến răng nghiến lợi, "Chỗ không còn sạch sẽ kia nữa!"
Câu này giống hệt trong truyện gốc.
Lục Mục Trì cần một dự án nên mời đối tác đến biệt thự chơi, gã đàn ông kia thấy Yến Hạc Thanh bị nhốt trong phòng tối thì liên tục nói bóng gió với Lục Mục Trì.
Đương nhiên Lục Mục Trì thừa hiểu ý hắn, một món đồ có thể đổi lấy mối làm ăn vài tỷ, tính ra cũng lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


