Yến Hạc Thanh vào hội trường, cả hội trường rộng thênh thang đã sắp kín chỗ, chỉ còn lác đác vài ghế trống ở mấy dãy cuối.
Cậu tìm chỗ ngồi xuống.
Sau đó Phó Hà Lãng cũng chạy vào, hắn nhìn quanh, lập tức phát hiện ra Yến Hạc Thanh.
Hai bên Yến Hạc Thanh đều có người ngồi, Phó Hà Lãng để ba lô giữ chỗ ở dãy ghế sau rồi len lỏi đi qua.
Đến gần Yến Hạc Thanh, hắn cúi người thì thầm với nữ sinh bên trái cậu, nữ sinh đồng ý đổi chỗ.
Phó Hà Lãng rối rít cảm ơn, với tay lấy ba lô rồi ngồi xuống.
"Bạn học Yến, uống miếng nước đi." Phó Hà Lãng lấy từ ba lô ra một chai nước trái cây, vì mua đồ uống nên hắn mới đến muộn mấy phút.
Yến Hạc Thanh cũng lấy từ ba lô ra một chai nước lọc đã uống hết phân nửa, cậu từ chối khéo, "Tôi không uống nước ngọt."
Phó Hà Lãng vội vàng cất nước ngọt đi rồi nhe răng cười toe toét, "Tớ cũng ít khi uống Coca lắm, uống nước lọc vẫn tốt cho sức khỏe hơn."
Phó Hà Lãng cảm thán, "Còn trẻ vậy mà đã lọt vào danh sách Forbes thế giới rồi, giỏi thật đấy. Thảo nào là sinh viên toàn điểm A duy nhất của trường suốt bao năm qua."
Hắn chợt quay đầu sang, dưới ánh đèn mờ nhạt, hàng mi của thiếu niên dài đến khó tin.
Phó Hà Lãng đột nhiên đỏ mặt, thì thầm nói, "Bạn học Yến, cậu học giỏi như vậy chắc cũng thi được toàn điểm A nhỉ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
