Mười mấy năm xa cách, nghe tiếng "anh ơi" này Yến Hạc Thanh đã không còn rung động nữa, chỉ hơi thắc mắc tại sao đêm đó y không sụp đổ mà giờ lại khóc?
Nghĩ đến khả năng này, nước mắt Lâm Phong Trí tuôn ra ồ ạt, "Anh, em muốn hỏi anh một chuyện."
"Ừ."
Lâm Phong Trí cắn rách môi, một lát sau y nhả ra rồi lí nhí hỏi: "Người bạn tặng anh trái cây đắt tiền ấy, anh...... anh có thích người đó không?"
Y cảm thấy thích một người thực sự quá đau khổ.
Nghe y nói vậy, Yến Hạc Thanh đã đoán được phần nào.
Trong đầu Lâm Phong Trí chỉ có yêu đương, khóc lóc thế này là vì y mới đến tìm Lục Lẫm, tiệc cưới đêm đó Lục Lẫm đã tới phòng 2120.
Có lẽ Lục Lẫm hoàn toàn không nhớ y nên mới suy sụp như vậy.
Truyện gốc tổng cộng 5.01 triệu chữ, đến đoạn kết Lục Lẫm mới nhớ tên Lâm Phong Trí trong hôn lễ của y và Lục Mục Trì.
"Anh?" Yến Hạc Thanh không trả lời khiến Lâm Phong Trí sốt ruột, "Người đó rất tốt với anh, thích anh vô cùng, sẵn lòng làm bất cứ chuyện gì vì anh dù có phải hy sinh cả tính mạng mình, thế mà anh cũng không cảm động sao, không chấp nhận người đó sao?"
Yến Hạc Thanh im lặng một hồi mới lên tiếng, "Không."
Lâm Phong Trí nghẹn lại, nước mắt tuôn như mưa, y lẩm bẩm, "Nhưng...... người đó thật sự rất yêu anh mà...... Tại sao chứ? Người đó thích anh như vậy cũng không được sao?"
"Đối với người dễ dàng từ bỏ mạng sống của mình, anh sẽ không cảm động, càng sẽ không chấp nhận." Yến Hạc Thanh bình thản nói, "Anh sẵn sàng hy sinh tất cả để được sống."
Lâm Phong Trí sững sờ, "Em không hiểu......"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



