Thợ may đến đúng năm giờ.
Đồ cưới của ông bà ngoại Lục Lẫm cũng do thợ may này tuỳ cơ ứng biến, giờ còn cất trong phòng trên lầu hai.
Lục Lẫm nhờ bà đề cử một kiểu.
Thợ may cười tủm tỉm đeo kính lên nhìn Yến Hạc Thanh một hồi, sau đó tháo từ giá treo xuống một bộ vest ba mảnh màu trắng.
"Hầu như tôi chưa bao giờ khuyên người khác mặc vest trắng cả." Thợ may nói thật, "Màu trắng kén người mặc nên rất ít người có thể mặc đẹp, Yến tiên sinh thử bộ này đi, tôi thấy ngài hợp với màu trắng lắm đấy."
Lục Lẫm tự nhiên khoác tay trái lên vai Yến Hạc Thanh rồi cúi đầu hỏi: "Mặc thử nhé?"
Yến Hạc Thanh cầm bộ vest vào phòng ngủ dành cho khách ở tầng trệt, tuy là phòng khách nhưng thật ra lâu lắm rồi không có khách tới thăm.
Từ khi chủ nhân trước qua đời, Lục Lẫm rất ít khi về đây.
Nhìn đâu cũng thấy bóng dáng ông bà ngoại, đầy những ký ức xưa cũ, trước khi đưa Yến Hạc Thanh về, rất lâu rồi Lục Lẫm chưa về lại đây.
Chủ nhân không còn, tất nhiên cũng chẳng có khách.
Phòng ngủ có phong cách phục cổ theo gu thẩm mỹ của bà ngoại Lục Lẫm, ga giường ba ngày đổi một lần cũng do bà để lại.
Chiếc bình hoa sen trên tủ cũng vậy.
Mỗi ngày đều thay một bó hoa tươi hái trong vườn.
Tựa như bà cụ yêu đời hiền hậu dễ mến kia vẫn chưa từng rời đi.
Yến Hạc Thanh bỗng dưng thất thần.
Tiếng khóa cửa chợt vang lên, Lục Lẫm cầm quần áo đẩy cửa vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



