Đang là ngày nghỉ, cũng không phải tuyến đường phổ biến nên xe còn rất nhiều chỗ trống, Yến Hạc Thanh là người đầu tiên lên xe, đi thẳng đến dãy ghế cuối cùng ngồi xuống.
Cậu nhìn tới trước, khi cửa xe sắp đóng thì một gã đàn ông tướng mạo bình thường bước lên xe.
Mặc áo polo màu xám, tuổi ngoài ba mươi.
Hắn liếc nhìn Yến Hạc Thanh trước rồi mới quét mã trả tiền, đi tới cửa sau, một tay nắm vòng treo, làm bộ xem điện thoại.
Yến Hạc Thanh cũng đang xem điện thoại.
Cậu nhìn bức ảnh vừa chụp, ngoài siêu thị có hai người đứng trước thùng rác, một người chính là gã mặc áo polo xám này, gã còn lại mặc sơmi jean ngắn tay.
Yến Hạc Thanh cất điện thoại rồi đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài.
Hôm nay nắng đẹp, bầu trời trong xanh, thời tiết đẹp hiếm thấy.
Nhìn một hồi, túi cậu rung lên, lấy điện thoại ra thấy tin nhắn Wechat của Lục Lẫm.
Là một tấm hình, lúc nãy chờ đèn đỏ, xe buýt của Yến Hạc Thanh dừng phía trước, sau đuôi là một chiếc xe hơi màu trắng, biển số hết sức bắt mắt, xem ra là một kẻ theo dõi khác.
Yến Hạc Thanh biết đám người này tạm thời sẽ không làm gì mình.
Mục tiêu cuối cùng của Trình Giản là Lục Mục Trì nên giờ sẽ không động đến cậu để bứt dây động rừng.
Nhưng cậu lại chăm chú nhìn khung chat của Lục Lẫm.
Thông qua ảnh chụp, Lục Lẫm đang nói cho cậu biết giờ cậu không còn một mình nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



