Con người sụp đổ thường chỉ trong nháy mắt.
Yến Hạc Thanh không kiềm chế nổi, cũng không muốn kiềm chế, vào một ngày không thể bình thường hơn, ở ven đường người đến kẻ đi, trút hết tất cả nỗi lòng.
Chỉ một ngày này, chỉ giờ khắc này, cậu không còn kiềm chế cảm xúc của mình nữa.
Nhớ nhung, đau đớn, oán hận, áp lực, cảm động......
Là tiếng khóc đến từ sâu trong linh hồn.
Cậu siết chặt tay, chớp mắt tiếp theo ai đó xoay người cậu lại rồi kéo vào lòng mình.
Trong lồng ngực quen thuộc là mùi hương khiến cậu an tâm nhất, Lục Lẫm ôm trọn cậu vào lòng, bàn tay ấm áp khô ráo vuốt tóc Yến Hạc Thanh.
Cậu không khống chế được suy nghĩ của mình, chỉ liên tục nói: "Xin lỗi, xin lỗi......"
Lục Lẫm cúi đầu hôn lên tóc cậu, "Những gì em làm chỉ để đến bên anh mà thôi, không có gì phải xin lỗi hết."
Yến Hạc Thanh lắc đầu trong ngực Lục Lẫm, muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải nói gì, đành nắm chặt hai tay rồi ôm lấy Lục Lẫm, không muốn buông ra, một li một tấc cũng không muốn buông ra.
Thỉnh thoảng có người đi ngang qua, nghe thấy tiếng khóc thì tò mò nhìn tới nhưng Lục Lẫm chẳng hề đoái hoài, trong mắt anh chỉ có Yến Hạc Thanh, anh nhẹ giọng vỗ về, đến khi tiếng khóc của cậu dần nhỏ đi, sau đó ngủ thiếp trong ngực anh thì anh mới bồng cậu lên, chờ tài xế tới rồi bế cậu lên xe.
Trong lúc ngủ Yến Hạc Thanh vẫn còn thút thít, Lục Lẫm ngẩng đầu ra hiệu cho tài xế, hắn hiểu ý lái đến khách sạn năm sao lớn nhất thành phố.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)