Là Lục Mục Trì.
Mấy ngày không gặp, giọng hắn khàn đi nhiều.
Khỏi cần nghĩ cũng biết lại là Triệu Duy Phương chỉ cho Lục Mục Trì phòng học của cậu.
Yến Hạc Thanh không nói gì mà quay lưng đi.
Cậu dẫn Lục Mục Trì tới hồ nhân tạo.
Buổi sáng khá vắng vẻ, thỉnh thoảng mới có sinh viên chạy bộ trên đường băng phía xa, ven hồ trồng đầy phượng tím đang nở rộ, những bông hoa màu xanh tím đẹp lộng lẫy dưới nắng sớm.
Hệt như Yến Hạc Thanh trong mắt Lục Mục Trì.
Mới mấy ngày không gặp mà Lục Mục Trì còn khó chịu hơn cả mấy năm.
Hắn nhìn kỹ Yến Hạc Thanh.
Sơmi trắng giản dị, sắc mặt rất tốt, thậm chí...... còn có nhiệt độ nữa.
Trước kia lúc nào Yến Hạc Thanh cũng lạnh lẽo, dường như trong mắt cậu chỉ có mùa mưa và mùa đông.
Hôm nay cậu lại giống như nắng mai xuyên qua sương mù, mặt trời mới lên xua tan đám mây.
Lục Mục Trì siết chặt tay, hắn muốn hỏi —— Không có anh mà em vui vậy sao?
Con ngươi đen thẫm nổi lên vô số cảm xúc, hắn vừa định mở miệng thì điện thoại đột nhiên reo vang, hắn lấy ra nhưng không nhìn mà tắt máy.
"Anh đợi em trước cửa hai ngày rồi đấy."
Lục Mục Trì nhếch môi tự giễu, "Tra tấn anh lâu như vậy chắc trong lòng em hả hê lắm nhỉ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
