Bữa sáng do khách sạn đưa tới hết sức phong phú.
Ăn sáng xong, Sở Tử Ngọc hỏi Yến Hạc Thanh, "A Thanh, biết chạy xe đạp không?"
Lúc nãy ở lầu hai Yến Hạc Thanh đã thấy Sở Tử Ngọc đem xe đạp tới, cậu gật đầu, "Biết ạ."
Sở Tử Ngọc lộ vẻ thất vọng, "Anh còn mong em không biết để A Lẫm chở em nữa chứ."
Giờ nhớ lại hắn vẫn còn thấy mất mặt, "Em không biết đâu, hồi cấp hai anh đi xe đạp leo núi đời mới mà sống chết gì cũng không đuổi kịp cậu ấy đi xe đạp nữ của bà ngoại, khỏi phải nói mất mặt cỡ nào."
"A Thanh em giúp anh thắng cậu ấy một lần đi." Sở Tử Ngọc trắng trợn nói ra mưu đồ bí mật, "Em bảo A Lẫm đạp xe chở em lên núi đi, cậu ấy sung sức như vậy mà em không hưởng thụ thì phí lắm."
Lục Lẫm cười, "Nếu em muốn nhận lời cậu ta thì đương nhiên là được rồi."
Sở Tử Ngọc lập tức nói ra kế hoạch của mình hôm nay.
Khách sạn suối nước nóng được xây cạnh núi, trên núi chẳng có thắng cảnh hay di tích gì nhưng lại có rất nhiều cây đỗ quyên, trong đó có một gốc đã hơn ngàn tuổi, Sở Tử Ngọc chọn đường núi có thể trông thấy cây đỗ quyên ngàn tuổi kia.
Chẳng bao lâu nữa sẽ đến tháng Sáu, đây là dịp ngắm hoa cuối cùng trong năm nay.
"Ngắm hoa đỗ quyên xong thì xuống núi từ bên kia, đi hai cây số có quán thịt bò Thanh Tuyền, vừa ngon vừa vui nữa! Ăn xong về ngủ bù một giấc, buổi tối xem biểu diễn và tắm suối nước nóng, chịu không A Thanh?"
Yến Hạc Thanh không có ý kiến.
Lúc này Lục Lẫm có điện thoại nên đứng dậy ra ngoài, khi trở lại trên tay cầm một chiếc máy ảnh DSL.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


