Giọng Yến Hạc Thanh nghe rõ mồn một trong hành lang yên tĩnh.
Lục Mục Trì nghe thấy "người lạ" thì tim như bị đâm mạnh một nhát, hắn dằn xuống cơn tức, gần như nịnh nọt, "Anh biết em còn đang giận, hôm đó anh lơ đễnh quá, không ngờ Trình Giản lại khốn nạn như thế. Em giận cỡ nào anh cũng chịu, nhưng đi khám trước đi được không?"
Không có tiếng trả lời.
Lục Mục Trì bất lực quay người dựa vào cửa, nhắm mắt chờ bảo vệ đến.
Hắn cười nhạt: "Nói ra chắc em không tin, nhưng anh chưa bao giờ nhún nhường với ai như vậy đâu, em giúp mẹ anh bỏ trốn mà anh vẫn không nỡ trách em. Anh thật sự chẳng biết làm thế nào với em nữa, em nói anh biết đi, rốt cuộc phải làm sao thì em mới chịu đi khám?"
Lục Mục Trì không phản kháng mà đi theo bảo vệ, nếu xung đột nhất định Yến Hạc Thanh sẽ tức giận.
Xuống lầu, Lục Mục Trì đi thẳng tới chỗ đậu xe, hai bảo vệ đang định đuổi theo thì một người đàn ông chạy tới cản lại rồi thì thầm vài câu, một bảo vệ nhíu mày.
"Có gấp mấy cũng đâu thể xông vào chỗ thí nghiệm được chứ."
Người đàn ông gật đầu lia lịa, nói thêm mấy câu hai bảo vệ mới chịu đi.
Lục Mục Trì lên xe rồi hạ cửa sổ xuống nhìn tòa nhà thí nghiệm cách đó không xa.
Từ khi Lâm Phong Huyền gọi cho hắn nói Lâm Phong Trí mắc bệnh giác mạc hình chóp, trong lòng hắn chưa từng yên ổn một giây nào, hắn sợ mắt Yến Hạc Thanh cũng gặp vấn đề như Lâm Phong Trí.
Nghĩ tới nghĩ lui, Lục Mục Trì lấy điện thoại ra gọi cho Lục Lẫm.
Bất cứ chuyện gì Lục Lẫm cũng sẽ có cách, Lục Mục Trì muốn tìm anh xin lời khuyên.
Điện thoại đổ chuông nhưng chẳng ai nghe, Lục Mục Trì đoán Lục Lẫm đang họp nên không dám gọi lần thứ hai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

