“Mẫu thân.” Cố Lan Đình đặt chén trà xuống, “Nhi tử ở Dương Châu vừa mới mang danh hành tung phóng đãng, lúc này mà bàn chuyện hôn sự, nhà ai chịu gả nữ nhi tới đây?”
Lão phu nhân trầm ngâm nói: “Phụ thân con nói, Thánh thượng đối với vụ án ở Dương Châu vô cùng hài lòng.”
Cố Lan Đình nói: “Chính vì thế nên mới càng phải cẩn trọng. Đợi đến khi bệ hạ yên tâm, gột rửa sạch thanh danh rồi bàn chuyện hôn sự cũng chưa muộn.”
Hắn khựng lại một chút: “Dù sao cũng phải tìm một mối có gia thế tương đương.” Nữ tử vô ích đối với con đường quan lộ của hắn, cưới về thì có ích gì?
Dung thị còn muốn khuyên thêm, Cố Lan Đình đã đứng dậy chắp tay thi lễ: “Ngày mai nhi tử còn phải thẩm tra xử lý các hồ sơ vụ án còn tồn đọng, xin phép cáo lui trước.”
Đợi hắn rời đi, Dung thị lo lắng sốt ruột nói với Lão phu nhân: “Đứa nhỏ này từ trước đến nay không gần nữ sắc, hiện giờ khó khăn lắm mới thu nhận một nha đầu, rồi lại chẳng vội vàng chuyện thành thân, thật khiến người ta không yên lòng.”
Lão phu nhân nhắm mắt trầm ngâm: “Ngày mai gọi Tiền mụ mụ tới hỏi một chút là biết.”
...
Bên này, Thạch Uẩn Ngọc cùng Trương trù nương tâm sự xong, liền dọc theo hành lang sơn son chậm rãi bước đi, suy tư về những dự tính cho những ngày sau. Bóng đêm đen như mực, trăng sáng sao thưa, hoa cỏ ngoài hành lang um tùm tươi tốt, hương thơm phảng phất đưa theo gió. Mấy chiếc đèn lồng lụa treo nơi góc mái hiên nhẹ nhàng lay động trong gió đêm, hắt xuống mặt đất những vệt sáng màu vàng ấm áp cũng đong đưa theo.
Đi đến chỗ ngã rẽ, đèn lồng ở đoạn hành lang này không biết đã hỏng từ lúc nào, bốn phía tức khắc chìm vào một màn tối tăm mờ mịt. Gió đêm lướt qua, bóng cây hoa ngoài hành lang lay động, vang lên tiếng xào xạc, càng thêm phần tĩnh mịch. Thạch Uẩn Ngọc trong lòng chợt căng thẳng, bất giác bước nhanh hơn, muốn mau chóng đi xuyên qua đoạn đường tăm tối này.
Nào ngờ vừa mới rẽ ngoặt, đột nhiên không kịp phòng bị mà đụng phải một người, dưới lòng bàn chân lại bị vấp phải thứ gì đó. Nàng kinh hô một tiếng, ngã ngửa về phía sau, liền bị người kia đưa tay đỡ lấy cánh tay.
Ngẩng đầu lên nhìn, lại thấy Nhị gia Cố Lan Hiên mang theo ba phần hơi men đang đứng đó, mỉm cười nhìn nàng.
Nàng vội vã giật khỏi tay hắn, liên tiếp lùi lại hai bước, khuỵu gối hành lễ: “Nô tỳ thất lễ.”
Cố Lan Hiên giả vờ quan tâm, vươn tay muốn đỡ nàng: “Ngưng Tuyết tỷ tỷ có bị thương không? Đoạn hành lang này tối tăm thật đấy, ngày mai nhất định phải phân phó bọn họ treo thêm mấy chiếc đèn.” Lúc nói chuyện, ánh mắt hắn cứ dán chặt lên mặt nàng, vẻ ngả ngớn có giấu cũng không giấu được.
Trong lòng Thạch Uẩn Ngọc gióng lên hồi chuông cảnh báo, thầm kêu không ổn. Tên ma men này đêm hôm khuya khoắt chặn đường, ắt hẳn là không có ý tốt. Lại còn gọi nàng là tỷ tỷ, thật sự ghê tởm.
Cố Lan Hiên cứ chằm chằm nhìn Thạch Uẩn Ngọc không chớp mắt.
Mỹ nhân dưới ánh trăng với mái tóc búi tựa mây sương, da thịt băng thanh ngọc khiết, cổ tay trắng nõn như tuyết, khí chất u nhã như hoa lan, quả thực giống như thần tiên trên núi Cô Diệu.
Ban ngày trông thấy nàng, trong lòng hắn đã ngứa ngáy khó nhịn, đêm nay uống thêm mấy chén, lại càng mờ mắt vì sắc, chỉ nghĩ nếu có thể thân cận âu yếm một phen, thì dẫu có thành tiên phi thăng cũng chỉ sung sướng đến thế mà thôi.
Hắn thầm nghĩ, chuyện huynh đệ trao đổi thị thiếp vốn là lẽ thường tình, đại ca hẳn không đến mức vì một nha đầu mà làm tổn thương hòa khí huynh đệ, thế nên hắn đã cáo lui rời tiệc từ sớm, sai gã tiểu tư đi thám thính hướng đi của nàng, cố ý đứng đây ôm cây đợi thỏ.
“Đã trễ thế này rồi, Ngưng Tuyết đang muốn đi đâu vậy?” Hắn vừa nói vừa xấn tới muốn kéo cổ tay nàng.
Thấy kẻ này sắc dục mờ mắt, Thạch Uẩn Ngọc sợ tới mức hồn bay phách lạc, vội vàng lùi lại một bước, cúi đầu nói: “Bẩm Nhị gia, nô tỳ phải về Trừng Tâm Viện, đại gia vẫn còn đang chờ hầu hạ.”
Cố Lan Hiên vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, đang muốn tiến lên dây dưa tiếp, chợt thấy trên mông bị đạp mạnh một cước. Hắn đột ngột lảo đảo về phía trước mấy bước, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất, không khỏi giận tím mặt: “A! Kẻ nào không có mắt dám đá tiểu gia!”
Vịn vào lan can đứng cho vững rồi quay đầu nhìn lại, mới thấy Cố Lan Đình không biết đã đứng ở phía sau từ lúc nào. Ánh trăng phủ lên y phục màu xanh thiên thủy của hắn một tầng sáng thanh lãnh, hắn đã ôm gọn mỹ nhân vào trong lòng, đang cười như không cười nhìn hắn ta.
“Nhị đệ uống say rồi sao? Có cần vi huynh giúp đệ tỉnh táo lại không?”
Sắc mặt Cố Lan Hiên cứng đờ, ngay sau đó vội chắp tay nói: “Đại ca nói đùa rồi, tiểu đệ đang rất tỉnh táo.” Dứt lời, hắn ta lại liếc nhìn Thạch Uẩn Ngọc một cái, rồi mới cáo từ rời đi.
Thạch Uẩn Ngọc khẽ thở phào nhẹ nhõm, rời khỏi vòng ôm của Cố Lan Đình, hỏi: “Sao gia lại đến đây?”
Cố Lan Đình cúi đầu nhìn nàng, cười đáp: “Tự nhiên là để về viện của mình, nếu không ngươi nghĩ gia tự thân tới tìm ngươi chắc?”
Có lẽ do uống chút rượu, hành động và lời nói của Cố Lan Đình có phần tùy ý, lười nhác hơn nhiều. Thạch Uẩn Ngọc vẫn chưa hết hoảng hồn, nhưng cũng thật tâm cảm kích hắn đã xuất hiện kịp thời, liền bỏ qua sự mỉa mai trong lời nói của hắn, ôn nhu nói: “Gia, chúng ta về thôi.”
Cố Lan Đình “ừ” một tiếng, hai người sóng vai bước về phía Trừng Tâm Viện.
Bóng hai người đan xen chồng chéo lên nhau trên mặt đất, khi đi đến trước Trừng Tâm Viện, con đường chính đi ngang qua một hồ sen được bao quanh bởi lan can uốn lượn khúc khuỷu. Gió mát thổi qua, mặt nước dưới ánh trăng lấp lánh gợn sóng. Mấy con cá chép gấm đột nhiên quẫy mình nhảy lên khỏi mặt nước, tiếng rơi xuống nước đã phá vỡ sự tĩnh lặng của hồ, tạo ra từng vòng gợn sóng lăn tăn.
Thạch Uẩn Ngọc nhìn thêm vài lần, thầm nghĩ cá béo thật. Nếu thêm gừng băm vào hấp lên thì thịt sẽ rất tươi ngon. Đem đi kho tàu cũng không tồi.
Cố Lan Đình nương theo tầm mắt của nàng nhìn sang. Hắn bỗng nhiên cất lời: “Phủ đệ của ta ở kinh thành cũng có mấy hồ nước chảy, đều rộng rãi hơn chỗ này rất nhiều, bên trong nuôi toàn cá chép gấm trân phẩm. Lại có một hồ sen khác, mỗi độ hè về hoa sen đua nở, cánh hồng mơn mởn, lá biếc tựa mâm, gió lướt qua mang theo hương sen ngào ngạt.”
Thạch Uẩn Ngọc nghe vậy, trong lòng chỉ cười nhạt, thầm nghĩ chuyện đó thì có liên quan gì tới nàng chứ? Dù sao thì ít ngày nữa nàng cũng sẽ rời đi, từ nay về sau giang hồ xa cách, vạn dặm không ngày gặp lại. Nàng chỉ cười nịnh nọt: “Mắt nhìn của gia tất nhiên là thanh nhã bất phàm, mấy hồ nước kia chắc hẳn là rất có tình thú.”
Cố Lan Đình nhàn nhạt “ừ” một tiếng, ánh mắt dừng lại trên sườn mặt của nàng. Ánh trăng sáng như nước, nhuộm lên gò má ngọc ngà của nàng vẻ rạng rỡ, sắc môi ửng hồng phớt nhẹ. Ánh mắt hắn dần thâm thúy hơn, chốc lát khẽ nhếch môi.
Trở lại Trừng Tâm Viện, Thạch Uẩn Ngọc hầu hạ Cố Lan Đình cởi y phục tắm gội. Nước thơm trong phòng tắm đã được chuẩn bị sẵn sàng từ sớm, hơi nước mờ ảo lượn lờ. Thạch Uẩn Ngọc xắn ống tay áo lên, lộ ra nửa đoạn cổ tay trắng như tuyết, cầm gáo hồ lô múc nước xối lên vai hắn. Những giọt nước nương theo tấm lưng săn chắc, trắng trẻo của hắn lăn dần xuống.
Cố Lan Đình tựa người vào thành thùng gỗ nhắm mắt dưỡng thần, bỗng nhiên hỏi: “Ngươi cảm thấy Nhị gia là người thế nào?”
Thạch Uẩn Ngọc lén nhìn thần sắc của hắn. Thế nào ư? Tự nhiên là một tên vô lại hạ lưu đê tiện. Nhưng nàng cũng đâu dám trước mặt Cố Lan Đình mà thật sự mắng chửi, dù sao thì Cố Lan Hiên cũng là đường đệ của hắn. Nhìn khuôn mặt vô cảm của hắn, cũng chẳng biết tại sao hắn lại hỏi như vậy.
Nàng do dự một lát rồi cẩn thận nói: “Nhị gia đối nhân xử thế vô cùng thân thiết, trên dưới trong phủ đều khen ngài ấy khiêm tốn hiểu lễ nghĩa.”
Lúc nói chuyện, nàng lại lặng lẽ ngước mắt lên quan sát thần sắc của hắn. Lại thấy Cố Lan Đình chậm rãi mở mắt, sắc mặt nhạt nhòa. Hắn nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt tối tăm khó đoán, khẽ hừ một tiếng: “Thế sao?” “Xem ra nhị đệ rất được lòng người.”
Trái tim Thạch Uẩn Ngọc chợt căng thẳng, không hiểu sao hắn lại bực mình, đang lúc muốn lên tiếng giải thích đôi câu, Cố Lan Đình đã nhắm mắt lại xua tay: “Lui ra đi.”
Nàng đành phải yên lặng lui ra ngoài cửa. Lắng nghe tiếng nước rào rạt vang lên trong phòng, nàng không khỏi lắc đầu. Tâm tư nam nhân quả thật như kim dưới đáy bể.
Dung thị vừa nhìn qua, liền biết bên trong ắt có uẩn khúc. Ánh mắt bà sắc bén hẳn lên: “Còn dám giấu giếm, còn không mau khai thật ra!”
Bị các chủ tử luân phiên ép hỏi, chân Tiền mụ mụ mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất: “Lão nô không dám lừa gạt, đại gia ngài ấy... đến nay ngài ấy vẫn chưa từng chung phòng cùng Ngưng Tuyết cô nương.”
Dung thị sửng sốt, đưa mắt nhìn nhau với Lão phu nhân, nghi hoặc hỏi: “Chuyện này là vì sao?”
Sau lưng Tiền mụ mụ mồ hôi lạnh tuôn đầm đìa, bò rạp trên mặt đất không dám ngẩng đầu lên: “Có vẻ như... có vẻ như là cô nương không muốn ạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)