Anh nửa tháng trước về nước, Phùng Đình Hiên nói chú nhỏ có một chuỗi homestay, trước đây lúc làm nhà thông minh, chính là điểm thử nghiệm sản phẩm của công ty, thời gian này nhân viên phân điếm muốn nghỉ phép, bảo họ đến giúp trông tiệm một chút.
Lúc đó Du Nghiên hỏi ngược lại một câu: "Tôi không nghỉ phép?"
Phùng Đình Hiên chắp hai tay cầu xin anh: "Dù sao anh cũng không vội nhập chức, cứ coi như cung cấp ăn ở miễn phí đến chơi thôi mà, bình thường người đến cũng không nhiều, việc rất nhàn."
Cậu ta nói hết nước hết cái, đủ loại lợi ích đều liệt kê một lượt, sư huynh mảy may không có ý định dao động.
Phùng Đình Hiên chuẩn bị từ bỏ, tùy miệng nhắc đến một câu: "Homestay này hình như ở Hạ Môn, tôi nhớ có khoảng thời gian anh khá muốn đi thì phải."
Bước chân chuẩn bị rời đi của Du Nghiên khựng lại: "Cậu nói ở đâu?"
"A?" Phùng Đình Hiên không hiểu ra sao trả lời một câu:"Hạ Môn mà, tôi vừa quen anh hồi đó anh không phải luôn nói muốn đi. Suỵt, thời gian quá xa xôi rồi, là địa phương này tôi không nhớ nhầm chứ?"
Người vừa rồi dù thế nào cũng không cách nào dao động kia, lúc này lại gật đầu một cái: "Nói trước, chỉ một tuần thôi."
"Một tuần cũng được... Sai đã, anh thực sự đồng ý rồi?!" Phùng Đình Hiên trợn tròn mắt:"Không có lừa đảo chứ?"
Du Nghiên cạn lời: "Tôi trong mắt cậu như vậy sao?"
Phùng Đình Hiên như nguyện ngậm miệng.
Du Nghiên nghĩ đến đây khựng lại một chút, ngón tay tì lên bật lửa, trì trì không có động tác tiếp theo. Thực tế, cho đến tận bây giờ, Du Nghiên cũng không biết tại sao mình lại vì nơi này mà đồng ý xuống.
Năm đó lúc anh và Ninh Tri Hựu ở bên nhau, Ninh Tri Hựu nói cô lớn lên ở phương Bắc, không mấy khi được ngắm biển, thế là anh liền nói với cô, có thời gian nhất định phải cùng nhau đến Hạ Môn.
Kết quả giống như ứng chứng cho câu nói "nói trước bước không qua" kia, từ đó về sau hai người bận rộn đến mức không thể xoay xở nổi.
Bận thi đấu, bận điểm số, bận ra nước ngoài, tiếp theo Ninh Tri Hựu đi Bắc Âu, hai người yêu xa, số lần gặp nhau đếm trên đầu ngón tay.
Ý nghĩ ngắm biển cứ như vậy bị tích lũy lại, đợi ngày được thực hiện.
Nhưng mà, đến trước khi thực hiện lời hứa, là sự kết thúc của đoạn tình cảm này.
Mặc dù Du Nghiên biết rõ, tình cảnh lúc đó tình cảm của hai người thực sự rất khó đi tiếp, nhưng sau khi Ninh Tri Hựu đề nghị chia tay, anh vẫn tốn rất nhiều thời gian xóa bỏ dấu vết của cô trong cuộc sống của mình, giống như làm như vậy liền không cần thừa nhận chỉ có một mình anh bị vây tại chỗ.
Lúc đó cô đi dứt khoát như vậy, mà anh lại có lý do gì khổ khổ tơ vương?
Để kiên thủ lý niệm mình nhận định bao nhiêu năm, Du Nghiên trước khi đến tốn rất nhiều ngày tìm cho quyết định đến Hạ Môn một lý do sứt sẹo, giống như Phùng Đình Hiên nói vậy, đến nghỉ dưỡng, cứ coi như nhiều năm sau, vẽ cho kết cục vội vã một dấu chấm tròn.
Đương nhiên, lý do này không thể đi sâu nghiên cứu, bởi vì Du Nghiên biết, chỉ cần cẩn thận nghĩ một chút, liền sẽ phát hiện nó hoàn toàn là chuyện vô căn cứ.
Nhưng cũng chỉ có thể như vậy, bởi vì chỉ có buông bỏ tiêu sái như Ninh Tri Hựu, mới không đến mức thua quá triệt để.
Cho nên, khoảnh khắc nhìn thấy cái tên quen thuộc trên danh sách khách du lịch lưu trú, anh là không dám tin.
Phản ứng đầu tiên là, tuyệt đối là trùng tên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)