Tô Nhạc vừa mở cửa thay dép vừa lầu bầu đầy vẻ khó chịu:
"Cái ngữ trộm vặt tay nghề chưa tới đâu mà cấp độ ưu tiên lại cao hơn tôi cơ đấy. Để tranh cái giường ngủ mà hắn chẳng ngại lôi cả chỗ dựa ra ép người, bảo gì mà hắn là hội viên cấp A của Hiệp hội Đạo tặc, nếu không nhận hắn vào thì hắn sẽ đi tố cáo với tên Cục Trật Tự mới nhậm chức về việc bọn họ trồng bắp trái phép ở Cục Trật Tự. Tôi khổ sở tự đi đầu thú chính mình, thế mà cuối cùng chỉ được ăn món bắp xào bắp, cái thời buổi này đến cả ăn cơm tù cũng phải cạnh tranh gay gắt thế à!"
Vừa quay đầu lại, anh thấy Thời Liệt đang ngồi ngay ngắn, trước mặt bày một xấp tài liệu.
Anh khẽ hất cằm: "Lạ nhỉ, dạo này thịnh hành phong cách hoài cổ à?" Thời buổi này mà dùng đến tiền mặt với thư từ giấy tờ, bình thường hiếm khi thấy nhiều món đồ bằng giấy thế này.
Thời Liệt ngẩng lên ngay khi nghe thấy tiếng động ngoài cửa.
Tô Nhạc nhận ra điều gì đó: "Chờ tôi à?"
Thời Liệt gật đầu.
"Biết tôi sẽ về sớm sao?" Anh ung dung tựa vào khung cửa.
Thời Liệt chống cằm bằng cả hai tay: "Tại vì tôi là người đã bảo tên trộm kia 'đổi' cậu về mà."
"Hửm?"
Thời Liệt mỉm cười dịu dàng, chân thành nói: "Nhìn thấy cậu, tôi bỗng thấy lòng mình 'đầu rơi xuống đất' hẳn đi."
"Có lẽ cái 'tảng đá trong lòng rơi xuống' mới là thứ cậu muốn nói?" Khóe miệng Tô Nhạc giật giật.
Thời Liệt "ừm" một tiếng, hàng mi dài rủ xuống: "Xem ra tôi tách biệt với xã hội quá lâu rồi, khả năng giao tiếp cũng kém đi."
Tô Nhạc lạnh nhạt bồi thêm: "Ra ngoài đừng có bảo nghệ thuật ngôn ngữ của cậu là do tôi dạy đấy."
Thời Liệt giả vờ như không nghe thấy lời mỉa mai của anh, tiếp tục: "Cậu còn nhớ mình từng nói chúng ta nên bắt đầu quy hoạch cho cuộc sống tương lai không?"
Theo bản năng, Tô Nhạc định bảo là "không nhớ", nhưng dư quang liếc thấy con dao găm đang nằm chễm chệ trên bàn, lời đến cửa miệng liền nuốt ngược vào trong.
"Con dao găm này ở đâu ra đấy? Gia công không tồi nha." Anh nói.
Ánh mắt Thời Liệt như thấu thị: "Sau này cũng đừng nói nghệ thuật đánh trống lảng của cậu là sư thừa từ tôi nhé."
Nói rồi, cô mở lòng bàn tay ra giới thiệu: "Đồ bấm móng tay đeo cổ tay dành cho cậu đấy, hàng xuất khẩu từ xưởng công nghiệp quân sự của Đế Quốc, đủ đẳng cấp chưa?"
"Tất nhiên là đủ rồi." Tô Nhạc nghe vậy liền bước tới, tay trái giữ tay phải, tháo chiếc vòng cơ khí ở cổ tay phải ra rồi đưa đến trước mặt cô.
Tay của Thời Liệt trĩu nặng thấy rõ. Cô cầm con dao găm lên, một luồng năng lượng trắng mờ ảo bao phủ lấy nó. Trong quá trình lắp ráp, những lưỡi dao sắc lạnh ở cạnh vòng cổ tay mơ hồ lộ ra, nhưng một lát sau cả hai đã hòa làm một. Chiếc vòng cơ khí trở lại vẻ ngoài bạc giản đơn, không có gì nổi bật như ban đầu.
"Ô ô ô, cuối cùng mình cũng được đổi nghề rồi!" Nếu có tuyến lệ, chắc cái máy bấm móng tay mới nhậm chức này đã rơi nước mắt vì hạnh phúc.
Tô Nhạc đeo lại chiếc vòng đã được cải tiến vào tay.
Thời Liệt đang định nói nốt chuyện quan trọng thì Tống Tiểu Hi ôm con mèo Đại Quất từ phòng ngủ thò đầu ra hỏi: "Con mèo vẫn ở chỗ em này, chủ nó bỏ rơi nó rồi ạ? Em nhận nuôi nó luôn được không?"
Đại Quất liếc xéo Tô Nhạc một cái, kêu "meo meo" đầy cao ngạo.
"Người ta bảo thú cưng giống chủ, chủ ngươi là cái tảng băng di động, sao ngươi lại dẹo thế này?" Tô Nhạc vừa trêu vừa chọc nó.
Thời Liệt nhìn sang Đại Quất – cái đứa chẳng thèm đi dưới đất mà cứ nhất quyết phải nhảy lên thành ghế sofa để đi – rồi tưởng tượng cảnh chủ nhân nó là Du Hành Quyện cũng đi kiểu "cát-uốc" y hệt thế, bất giác cô rùng mình một cái vì ớn lạnh.
"Cậu thân với hàng xóm mới từ bao giờ thế, anh ta còn dám yên tâm để mèo lại nhà mình cơ à?" Tô Nhạc thắc mắc.
Thời Liệt vuốt lớp da gà vừa nổi lên trên cánh tay, nhìn anh: "Đoán thử xem."
Tống Tiểu Hi chỉ chờ có thế để châm dầu vào lửa, hớn hở mách lẻo với Tô Nhạc: "Chị Thời Liệt định lập hội nhóm riêng rồi đấy!"
Tô Nhạc kinh ngạc: "Cậu muốn lập phe phái riêng, định cô lập hai đứa tôi à?"
Thời Liệt cạn lời: "Tống Tiểu Hi, em đừng có thêm dầu vào lửa."
Tống Tiểu Hi chẳng hề sợ hãi, tiếp tục bồi thêm: "Thừa lúc anh không ở nhà, chị Thời Liệt có người khác rồi!" Cái giọng điệu trêu chọc y hệt mấy đứa trẻ con hay lừa em nhỏ: "Mẹ mày không cần mày nữa đâu".
Tô Nhạc cười lạnh, rút thiết bị liên lạc ra: "Để xem bên thu mua trẻ con cũ trả giá bao nhiêu nào."
"Thôi được rồi, sau này em không nói thật nữa là được chứ gì." Tống Tiểu Hi bĩu môi, đưa tay lên miệng làm động tác kéo khóa lại.
"Được rồi, lại đây hết đi, có việc cần bàn với hai người." Thời Liệt gõ gõ xuống bàn, ra hiệu cho hai người họ thôi quậy phá.
Tô Nhạc và Tống Tiểu Hi lập tức nghiêm túc, cùng kéo ghế ngồi đối diện cô.
Tô Nhạc lên tiếng trước:
"Tôi cũng chẳng phải chỉ biết ăn bắp rồi ngồi không đâu. Đây, người mà cậu vẫn 'không hề' bận tâm – gã hàng xóm cũ ấy." Anh chạm vài cái trên màn hình ảo, gửi một bản tài liệu sang cho Thời Liệt. "Tôi đã dùng ké mạng quân dụng của Đế Quốc và Liên Bang. Lệnh truy nã Vu Trí vẫn treo đó chưa ai nhận, nghĩa là hắn vẫn chưa rơi vào tay chính phủ. Ngoài ra, tôi còn tra được báo cáo của điều tra viên Đế Quốc gửi về Thủ Đô Tinh: gần đây có một khối quặng Thiên Thạch lọt vào hành tinh Hỗn Độn, các thế lực đang tranh giành ráo riết. Trùng hợp là trong ảnh đính kèm có bóng dáng rất giống Vu Trí."
Thời Liệt cứng miệng: "Ai bận tâm cơ chứ?"
"Rồi rồi, là tôi tự bận tâm hộ cậu." Tô Nhạc trả lời lấy lệ.
Thời Liệt nói tiếp: "Khối quặng Thiên Thạch cậu nhắc tới đang ở chỗ tôi."
Tô Nhạc nhướng mày kinh ngạc.
Thời Liệt tóm tắt lại toàn bộ quá trình: từ việc bị Thần Bài lừa gạt, đến lúc bất đắc dĩ phải đột nhập trang viên, rồi cuối cùng là "mở cửa thấy bất ngờ".
"Hóa ra là vậy." Tô Nhạc tiếp tục, "Tiện thể tôi cũng tra luôn gã hàng xóm mới của chúng ta, cậu đoán xem... di, cái biểu cảm này là cậu biết rồi à?"
Đang nói dở, anh chú ý đến gương mặt không chút gợn sóng của Thời Liệt.
Thời Liệt đáp: "Biết anh ta là Trưởng quan Cục Trật Tự mà Đế Quốc phái tới theo tin tức thôi, còn lại không rõ lắm."
"Thế thì bộ hồ sơ mã hóa tôi vừa lấy được vẫn còn 'nóng hổi' chán, cậu tự xem đi." Thao tác xong, anh ngả người ra sau ghế, làm động tác "mời".
Thời Liệt nhấn mở tập tin. Ngay lập tức, hàng chục trang thành tích nhảy ra trước mắt.
"Chín tuổi đoạt giải nhất cuộc thi bắn súng tiểu học, mười bốn tuổi vô địch đấu đài khu Calvin... Từ nhỏ đã xuất chúng vậy sao?"
Bỏ qua đống danh hiệu rườm rà, cô bắt đầu đọc tóm tắt những nội dung trọng tâm:
"Du Hành Quyện, sinh năm 3020 Tinh Lịch. Từ năm 3026 đến 3030 theo học trường tiểu học quý tộc của Đế Quốc, sau đó trúng tuyển vào trường trung học trực thuộc với thành tích thủ khoa. Năm 3036, tiếp tục đỗ vào Đại học Jupiter danh giá nhất Đế Quốc với điểm số đứng đầu tất cả các môn, tốt nghiệp loại xuất sắc hai chuyên ngành Dị năng và Cơ giáp. Sau khi tốt nghiệp, anh ta gia nhập quân đoàn số 1 dưới trướng Nguyên soái Du, từng lập một lần công hạng nhất, năm lần hạng nhì, bảy lần hạng ba. Là con trai duy nhất của Nguyên soái Đế Quốc..."
Giọng đọc bình thản bỗng vút cao đầy kinh ngạc:
"Con trai duy nhất của Nguyên soái Đế Quốc?!"
"Chuẩn luôn." Tô Nhạc chống cằm tiếp lời, "Ở tuổi 25 đã thăng hàm Thiếu tướng Đế Quốc, hơn nữa mọi vinh quang đều do anh ta tự mình giành lấy. Phải đến khi Du Hành Quyện công thành danh toại, Nguyên soái Du mới công khai quan hệ cha con."
"Đỉnh của chóp, quá đỉnh luôn." Thời Liệt tặc lưỡi tán thưởng.
"Cho nên," Tô Nhạc nói tiếp, "Một thiên chi kiêu tử như thế tại sao lại đến hành tinh Hỗn Độn này? Đã vậy còn che giấu thân phận để ở đối diện nhà mình. Theo lý mà nói, một Thiếu tướng không nên rảnh rỗi như vậy mới đúng. Điểm duy nhất trong lý lịch của anh ta có liên quan đến hành tinh Hỗn Độn là bảy năm trước, anh ta từng thực hiện một nhiệm vụ bí mật tại hành tinh C-203 lân cận, sau đó được trao tặng huân chương công trạng hạng nhất. Đáng tiếc là thời gian gấp gáp quá, tôi chưa kịp phá mã nội dung nhiệm vụ đó."
Nếu có người ngoài ở đây, chắc chắn sẽ mắng anh khiêm tốn quá mức. Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi mà anh đã lần lượt đột nhập vào mạng quân sự cơ mật cao nhất của cả Đế Quốc lẫn Liên Bang, giải mã thành công hàng loạt hồ sơ bảo mật rồi rút lui êm đẹp không để lại dấu vết. Những chiến tích này nếu đưa lên bảng treo thưởng thì chắc chắn sẽ nằm ở top đầu.
"Tôi có lẽ đã biết lý do tại sao rồi." Thời Liệt lên tiếng.
Tô Nhạc hoang mang, cái ngày anh vắng nhà, rốt cuộc Thời Liệt đã làm bao nhiêu chuyện rồi?
Thời Liệt đẩy xấp tài liệu trên bàn về phía anh. Tống Tiểu Hi cũng tò mò ghé sát đầu vào xem.
"Hiệp nghị tuyển sinh diện đặc biệt của Đại học Pluto... cái thứ này là cái gì?" Thằng bé ngơ ngác hỏi.
Tô Nhạc lật nhanh các trang, đọc lướt một lượt toàn bộ văn kiện.
Ngay khi anh vừa khép xấp giấy tờ lại, Thời Liệt đang định kể rõ quá trình đụng độ giữa mình và Du Hành Quyện thì thấy Tô Nhạc ngẩng phắt đầu lên. Anh nắm chặt lấy hai tay cô, mắt sáng rực, dõng dạc tuyên bố:
"Bà chủ Thời, sau này có giàu sang phú quý, xin đừng quên anh em!" Ánh mắt anh tràn đầy sự "thâm tình" gửi gắm vào đó.
Tống Tiểu Hi cũng mừng rỡ reo lên: "Cái gì! Chúng ta sắp được gà chó lên trời rồi sao?"
Thời Liệt: "... Đến lúc phải tăng cường giáo dục văn hóa cho trẻ nhỏ rồi." Có ai tự ví mình như thế không cơ chứ?
Tô Nhạc nhân cơ hội bồi thêm: "Cả giáo dục nhân cách nữa."
Cái "giáo dục nhân cách" mà anh nói không phải là phát triển toàn diện đức-trí-thể-mỹ, mà chỉ đơn giản là ý trên mặt chữ.
Tống Tiểu Hi không phục: "Em còn gặm nổi cả cuốn Chu Dịch cơ mà, hai người làm được không!"
Bỏ qua màn tấu hài ngắn ngủi, Thời Liệt nhìn sang Tô Nhạc: "Cậu thấy thế nào?"
Mười phút trước cô vừa từ chối lời mời của Du Hành Quyện, nhưng đối phương đã lập tức tung ra những quân bài nặng ký hơn.
Anh ta nói chỉ cần cô đồng ý nhập học Pluto, anh ta sẽ giải quyết triệt để vấn đề "hộ khẩu lậu" cho cả ba người, để Tô Nhạc tiếp tục đi học cùng cô, và quan trọng nhất là sẽ tiết lộ danh tính người đã dạy võ công cho anh ta bảy năm trước.
Anh ta đã nhắc đến "bảy năm trước".
Phải thừa nhận Du Hành Quyện rất biết cách nắm thóp tâm lý của cô. Thời Liệt đã quen có Tô Nhạc bên cạnh, tuyệt đối không muốn bỏ mặc anh mà đi một mình; mặt khác, tinh thần trách nhiệm vi diệu cũng không cho phép cô vứt bỏ một đứa trẻ như Tống Tiểu Hi lại hành tinh Hỗn Độn tự sinh tự diệt.
Hơn nữa, cô đang khao khát có được đáp án cho những câu hỏi của mình. Cột mốc bảy năm trước chứa đựng quá nhiều bí ẩn, và có lẽ mọi nút thắt đều phải nhờ Du Hành Quyện tháo gỡ.
Tô Nhạc tỏ vẻ trung lập: "Đã bị phía chính phủ Đế Quốc nhắm trúng thì chúng ta chẳng còn đường lui nào khác. Huống hồ chúng ta không thể ở lại cái xó Hỗn Độn này mãi được. Dù hơi đột ngột nhưng cũng không ảnh hưởng đến kế hoạch ban đầu."
Họ chưa từng hỏi về quá khứ của nhau, nhưng họ hiểu nhau. Anh biết rõ hơn ai hết rằng Thời Liệt không bao giờ hài lòng với thực tại ở cái hành tinh lạc hậu này. Chim ưng sớm muộn gì cũng phải vỗ cánh bay tới vùng trời rộng lớn hơn, huống chi đôi cánh của cô giờ đã cứng cáp.
Và anh sẽ không bao giờ rời khỏi cô. Cho dù phải quay lại nơi mà anh từng liều mạng chạy trốn, anh cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Khi tinh thần đã thả lỏng, cảm giác khó chịu vì bị dắt mũi cũng tan biến, Thời Liệt nở một nụ cười rạng rỡ từ tận đáy lòng: "Đúng thế, một kỹ sư cơ khí vĩ đại và một chuyên gia dữ liệu kiệt xuất thì phải cùng nhau đi ra ngoài mở mang tầm mắt chứ."
Tô Nhạc không muốn mình trở thành gánh nặng trong lựa chọn của cô: "Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, miễn là đừng lạc mất nhau là được."
Thời Liệt tôn trọng ý muốn cá nhân của Tống Tiểu Hi, cô hỏi: "Em tự quyết định xem muốn đi cùng bọn chị hay ở lại đây. Nếu em muốn ở lại hành tinh Hỗn Độn, chị có thể gửi gắm em cho người đáng tin cậy."
Tống Tiểu Hi lắc đầu nguầy nguậy: "Tất nhiên là em phải bám đuôi hai người rồi! Em đến đây là để được gặp hai người mà."
Thằng bé kéo xấp tài liệu về phía mình, lật vài trang thấy phần điều khoản bổ sung liền thở phào nhẹ nhõm: "Hay quá, có tên em này! Em sẽ vào học lớp 5 trường tiểu học trực thuộc Đại học Pluto."
Kết quả đã định, quá trình dù không còn quan trọng nhưng cô vẫn kể lại toàn bộ màn đụng độ với Du Hành Quyện một lượt.
Tô Nhạc suy tư: "Vậy là hiện giờ, anh ta đơn phương quen biết cậu?"
"Đại loại vậy, nếu những gì anh ta nói đều là thật." Thời Liệt đáp.
Cuộc thảo luận của nhóm ba người kết thúc, Thời Liệt sang gõ cửa nhà hàng xóm.
"Tiện bàn xem nên ký hiệp nghị thế nào không nhỉ?" Cô nở một nụ cười thật tươi.
Du Hành Quyện nghiêng người nhường đường cho cô vào.
Thời Liệt nhìn quanh căn nhà, nơi này đã thay đổi chóng mặt so với thời Vu Trí còn ở. Trước kia, Vu Trí không luyện võ thì cũng nghiên cứu linh kiện cơ giáp, phòng khách chẳng khác nào cái lồng đấu võ đài, suốt ngày nghe tiếng choang choảng đánh nhau với robot chiến đấu.
Còn bây giờ, căn nhà được trang hoàng xa hoa và thoải mái. Mấy con robot quản gia đang cần mẫn làm việc, vừa thấy cô vào đã bưng ngay ca cao nóng và đồ ăn vặt lên mời.
Trong lúc cô đang quan sát cách bài trí phòng khách thì Du Hành Quyện cũng đang lặng lẽ nhìn cô.
Sao lại có người thích cười đến thế nhỉ?
Đôi mắt trong veo luôn lấp lánh ánh sáng rạng rỡ, nhưng nếu nhìn kỹ, sâu bên trong lại là sự tỉnh táo và trầm tĩnh lạ kỳ.
Du Hành Quyện vĩnh viễn không quên được lần đầu tiên gặp Thời Liệt.
Khi đó, anh ta vẫn còn là một thiếu niên chưa kinh qua sương gió, một lòng chỉ muốn chứng minh bản thân. Giữa những năm tháng nhạt nhòa ấy, một sắc màu rực rỡ bỗng nhiên xông vào đời anh. Cô gái ấy dáng vẻ cà lơ phất phơ, nói với anh rằng cuộc đời không chỉ có việc trở nên mạnh mẽ hơn, mà còn vô vàn những mảnh ghép lấp lánh khác. Cô giống như vầng mặt trời tỏa ra hơi ấm, khiến ánh mắt anh không tự chủ được mà bị hút lấy. Suốt nhiều năm về sau, mỗi khi nhớ lại, anh vẫn thấy sống mũi cay cay.
Sau đó, cô đã làm một chuyện kinh thiên động địa. Giữa khói lửa mịt mù, cô vừa ho sặc sụa vừa nở nụ cười rạng rỡ, hứa với anh rằng nhất định sẽ có ngày gặp lại.
Thấm thoắt bảy năm đã trôi qua. Một lần nữa gặp lại người vừa là người thầy, vừa là bạn tri kỷ thời niên thiếu, anh cũng không rõ cảm xúc này gọi là gì, chỉ biết sự thỏa mãn khi tìm lại được thứ đã mất đủ để lấp đầy lồng ngực.
Vì thế, anh dọn đến đối diện nhà cô, muốn một lần nữa làm bạn với một "Thời Liệt không còn ký ức". Anh âm thầm lưu tâm những thứ nguy hiểm quanh cô, ra tay dập tắt mọi rắc rối có thể khiến cô phiền lòng ngay từ trong trứng nước.
Anh muốn tạo dựng lại sợi dây liên kết giữa hai người.
Thời Liệt liếc qua người bên cạnh đang chăm chú nhìn mình.
Con trai duy nhất của Nguyên soái Đế quốc, một thiên tài hào quang rực rỡ từ bé đến lớn, điểm bất thường duy nhất trong lý lịch là tấm huân chương hạng nhất tại hành tinh hẻo lánh C-203 bảy năm trước. Một người có thân phận như vậy mà phải đích thân đi tuyển sinh cho trường sao?
Du Hành Quyện.
Cô lặp đi lặp lại cái tên này trong đầu.
Thời Liệt bưng ly ca cao nóng lên, ngay khi cánh môi sắp chạm vào thành ly, cô bỗng hỏi: "Bảy năm trước khi gặp tôi, tôi trông thế nào?"
"Cũng không khác bây giờ là mấy." Du Hành Quyện đang mải suy nghĩ nên đáp ngay lập tức.
Vừa dứt lời, anh liền nhận ra mình đã bị cô gài bẫy. Anh mấp máy môi, rồi quay mặt đi chỗ khác.
Ánh mắt Thời Liệt lóe lên.
Cô từng đoán người Du Hành Quyện quen là cô gái trong giấc mơ của mình, dù sao hai người trông cũng rất giống nhau, nhận nhầm cũng là chuyện thường. Nhưng anh lại nói bảy năm trước cô trông không khác bây giờ là mấy.
Chuyện này bắt đầu thú vị rồi đây.
Nếu "không khác bây giờ là mấy", chẳng phải đó chính là tuổi của cô lúc qua đời ở kiếp trước sao? Điều này có nghĩa là khi xuyên không, tuổi tác của cô không hề bị thu nhỏ lại.
Một thông tin cực kỳ hữu ích.
Thời Liệt luôn rất ôn hòa với những mục tiêu có giá trị. Thấy xương quai hàm Du Hành Quyện đang căng cứng vì căng thẳng, cô mỉm cười: "Đừng lo, tôi hỏi bâng quơ thôi mà."
Du Hành Quyện chậm rãi lên tiếng: "Em không cần phải dò xét đâu. Chờ khi lên phi thuyền, tôi sẽ kể cho em nghe tất cả những gì tôi biết."
Thời Liệt tò mò: "Anh sợ tôi nửa đường chạy mất à?"
Du Hành Quyện nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt cô: "Em sẽ chạy."
Xem ra anh ta hiểu mình gớm. Thời Liệt thầm nghĩ.
Cô nhấp một ngụm ca cao, vị lụa là thuần khiết tan trên đầu lưỡi, rồi liếc nhìn đĩa đồ ăn vặt mà robot vừa mang tới.
"Toàn là vị Liệt Liệt thích thôi nè." Quang não kinh ngạc thốt lên.
Quả nhiên là cực kỳ hiểu cô.
Thời Liệt lười biếng tựa lưng vào sofa, mở bản hiệp nghị ra bắt đầu thảo luận chi tiết các điều khoản với Du Hành Quyện, tay thuận thế ôm lấy một hộp khoai tây chiên, bật nắp nhựa.
"Tống Tiểu Hi phải ở cùng chúng tôi."
"Trang 7, dòng thứ 4, có điều khoản bổ sung rồi."
"Trí nhớ tốt đấy."
Đang trò chuyện, bàn tay đang thò vào hộp lấy khoai của Thời Liệt bỗng khựng lại. Thấy cô im bặt, Du Hành Quyện bình thản quan sát cô.
Ánh mắt Thời Liệt nhìn thẳng không chớp, chỉ có vành tai khẽ động đậy cực nhỏ.
Bản năng thúc giục cô đẩy mạnh người đối diện ra, mượn lực lộn nhào ra sau lưng ghế sofa. Cùng lúc đó, cổ tay phải cô rung lên, một miếng khoai tây chiên bị bắn mạnh ra ngoài.
Kèm theo một tiếng hét thê thảm là vệt máu bắn tung tóe trên cửa sổ kính.
"Cẩn thận!" Giọng cô lạnh toát và bình tĩnh đến lạ.
Cô nhanh chóng lăn người về phía sau, ngay trong nháy mắt đó, chiếc sofa đã bị nổ tung thành từng mảnh.
"Đừng ra ngoài, nguy hiểm lắm." Du Hành Quyện ngăn cô lại, định tự mình xông ra.
"Tôi không có thói quen giao phó mạng sống cho người khác đâu nhé." Thời Liệt nhét hộp khoai vào lòng anh ta, nụ cười không hề giảm đi độ ngông nghênh: "Tôi mạnh lắm đấy."
Du Hành Quyện ngẩn người mất một nhịp. Nụ cười kiêu hãnh của cô gái trước mắt trùng khớp hoàn toàn với khuôn mặt rõ nét sâu trong ký ức anh.
"Bản năng bảo vệ công dân thôi, giờ thì không thế nữa." Anh đặt hộp khoai xuống, sẵn sàng kề vai chiến đấu cùng cô.
Dù cô không còn ký ức, anh vẫn muốn chứng minh cho cô thấy: anh không còn là cậu thiếu niên ngây ngô chỉ biết ngước nhìn cô năm nào. Giờ đây, anh đủ thực lực để cùng cô tiến thoái.
Thời Liệt một tay chống cửa sổ, phóng mình ra ngoài.
Tầng 11 cách mặt đất gần 40 mét, cô ngẩng đầu lên, chạm mặt ngay với mấy kẻ đeo mũ bảo hiểm đang đu dây thừng xuống.
"Hi!" Thời Liệt bình thản vẫy tay chào bọn chúng.
Nhân lúc chúng còn đang ngơ ngác, cô nhanh như chớp đoạt lấy một sợi dây, tung chân đá bay một tên, rồi dùng cả hai chân đạp mạnh vào tường để giảm đà lao xuống.
Vị trí cô vừa đứng tức khắc bị pháo laser bắn nát thành một hố lớn.
Du Hành Quyện cũng theo sát ngay sau. Dù đạn pháo được bắn ở chế độ tĩnh âm, anh vẫn dựa vào điểm rơi của đạn để khóa chặt phương vị tay súng bắn tỉa.
"Khoảng cách 3000 mét, tòa nhà C tầng 16. Phải giải quyết tên đó trước." Anh nói.
Dù đang treo lơ lửng giữa không trung không có thiết bị bảo hộ, Thời Liệt vẫn di chuyển như đi trên đất bằng. Động tác giật dây thừng của cô cực kỳ linh hoạt, chỉ vài đường cơ bản đã hạ thêm một tên nữa.
Mái tóc đuôi ngựa cao vút vung lên, đôi mắt phượng đầy khí phách: "Cửa sổ thứ 5 từ trái sang, súng ngắm cỡ KG809. Tay súng này bắn rất chắc tay, thời gian lên đạn cách nhau khoảng 2.06 giây."
Sau một cái nhìn nhau ngắn ngủi, cả hai đồng loạt tăng tốc. Nương theo dây thừng để né tránh làn đạn, chưa đầy nửa phút, họ đã dọn sạch lũ sát thủ đang đu bám trên tường và lao thẳng về phía vị trí của tay súng bắn tỉa.
Đúng lúc đó, từ trong góc khuất lại lao ra không ít kẻ mặc đồng phục tương tự, vây hãm lấy họ.
"Đi thôi." Du Hành Quyện nắm chặt lấy cánh tay Thời Liệt, ngay lập tức đã đưa cô vượt qua một khoảng cách lớn.
"Dịch chuyển tức thời à?" Thời Liệt kinh ngạc.
Du Hành Quyện gật đầu: "Có giới hạn về khoảng cách."
"Cứ thế mà đem điểm yếu nói cho tôi biết sao?" Thời Liệt tò mò hỏi.
Du Hành Quyện không trả lời.
Ngay khi bọn họ biến mất tại chỗ, tay súng bắn tỉa đã ngừng nã đạn, thu hồi trang bị toan rút lui. Thế nhưng những mảnh giấy chip của Thời Liệt đã nhanh hơn một bước, nắm thóp được hành tung của hắn. Tên sát thủ còn chưa kịp bắt liên lạc với đồng bọn yểm trợ thì đã bị cứa đứt yết hầu.
Quay lại căn nhà đang hỗn loạn một đoàn, Thời Liệt mân mê không rời tay khẩu súng ngắm mới đoạt được, chỉ một loáng đã nắm lòng bàn tay toàn bộ cấu tạo của nó.
"Tôi làm tay đấm miễn phí cho anh, lấy khẩu súng này làm thù lao chắc không lỗ chứ?" Cô nói.
"Ừm." Du Hành Quyện gạt đống đồ vật thu được từ xác đám sát thủ sang một bên, quan sát một lúc rồi bảo: "Chừng này manh mối là đủ rồi."
Thời Liệt liếc nhìn mặt bàn, giả vờ như mới nhớ ra: "Ái chà, bản hiệp nghị đi tong cùng với cái bàn trà rồi."
Du Hành Quyện liếc cô một cái, rồi thản nhiên rút ra một bản hiệp nghị mới đặt trước mặt cô.
"Ngài đúng là có tầm nhìn xa trông rộng thật đấy." Thời Liệt chân thành vỗ tay khen ngợi.
"Đó là dự phòng cho những tình huống đột xuất thôi." Anh lại mở ngăn kéo, lấy ra thêm vài bản văn kiện y hệt như thế, lần lượt trải ra.
Nhìn xấp tài liệu dày cộp xếp chồng lên nhau, Thời Liệt bỗng cảm thấy người đàn ông trước mặt mình có chút thú vị. Cô ôm món vũ khí mới, tiện tay cầm lấy một bản trong số đó.
"Vậy chốt thế nhé." Cô lắc lắc tờ văn kiện trong tay.
"Đúng rồi." Đi đến cửa, cô chợt quay đầu lại, ánh mắt lướt qua bàn tay đang rỉ máu của Du Hành Quyện: "Kiêng ăn đồ cay nóng và các chất kích thích đấy."
Du Hành Quyện ngẩn người.
Trong đầu anh bỗng hiện lên một mảnh ký ức vụn vặt.
Ánh nắng chói chang đổ dồn lên tấm lưng mảnh dẻ của một cô gái. Cô cúi xuống, bàn tay ấm áp áp lên trán anh.
"Suỵt, bọn họ sẽ liên tục tra hỏi cậu, nên tôi chỉ có thể xử lý mờ đi ký ức của cậu thôi. Chắc phải vài tháng sau cậu mới từ từ nhớ lại được."
"À đúng rồi, việc này không gây hại cho cơ thể đâu, nhưng có thể sẽ bị di chứng chóng mặt, mệt mỏi trong khoảng một tuần. Nhớ là kiêng ăn đồ cay nóng và kích thích nhé, cái này không được quên đâu đấy."
Thế nhưng, anh đã quên sạch tất cả, và cũng vì thế mà bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để tìm kiếm cô.
Để rồi bảy năm sau mới có thể gặp lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)