Thời Liệt giơ tay vuốt nhẹ qua mặt, chiếc mặt nạ đang cong vênh bỗng chốc xẹp xuống, biến hình trở lại hình dáng quang não ban đầu rồi rơi gọn vào lòng bàn tay. Gương mặt xinh đẹp thoát khỏi lớp ngụy trang, để lộ đôi mắt cười cong cong, con ngươi đen láy sáng bừng như đá quý dưới ánh hoàng hôn nhu hòa.
Cô thong thả bước đi, dáng vẻ như đang dạo phố không mục đích.
"Có con chuột nhắt bám theo kìa." Cô lẩm bẩm.
"Hắn luôn giữ khoảng cách 50 mét với cô, nhìn bộ dạng chắc là đang chờ thời cơ hành động đấy." – Bức tường cao phát ra âm thanh trầm đục.
"Dựa theo lời Tấm Kính, hắn hẳn là đang đợi chị đi vào môi trường thích hợp để giải phóng dị năng." – Chiếc dây buộc tóc tiếp lời.
Mấy mảnh giấy vụn chạy parkour dọc theo bờ tường theo hướng cô đi, vừa chạy vừa rôm rả thảo luận:
"Tấm Kính bảo điểm yếu dị năng của hắn chính là bản thể. Hắn cậy vào màn sương có thể thao túng mọi thứ nên chẳng thèm luyện thể thuật đâu."
"Nhìn là biết rồi, gầy như cái que củi ấy."
"Thời buổi này ít người luyện võ lắm nha."
"Thế nên Liệt Liệt mới lợi hại, bản thân đã có thực lực cứng rồi!"
"Hắn tự tin lắm, ngoài súng và dao găm thì chỉ mang theo cái thiết bị mà hắn cho là có thể khắc chế dị năng của chị thôi."
"Hả? Cái thứ gì cơ? Không cho Liệt Liệt nghe thấy tụi mình nói chuyện à?"
"Không phải, là cái món đồ chơi để dự đoán điểm phát lực của dị năng ấy, chuyên trị mấy loại dị năng cường hóa cơ thể."
"Đoán sai bét dị năng của Liệt Liệt rồi, bọn chúng sắp thất vọng tràn trề cho xem, hi hi."
Thời Liệt bỗng dừng bước.
"Còn có loại máy móc đó sao? Thế thì tôi bắt đầu thấy tò mò rồi đấy." Cô hào hứng nói với mấy mảnh giấy nhỏ.
Rẽ trái rẽ phải đi vào một con ngõ nhỏ, cô bóc thêm múi quýt ném vào miệng, cúi đầu nhìn cái túi đầy ắp, nghĩ ngợi một hồi rồi tung quả quýt chưa bóc còn lại vào cái mũ sau áo, phủi phủi vụn quýt trên tay.
Ngay khi cô đang khởi động gân cốt, chuẩn bị lâm trận thì một tiếng hét chói tai làm cô giật nảy mình tại chỗ.
"MAU TRÁNH RA! CÓ ÁM SÁT!"
Thời Liệt bị chấn động đến đau cả tai. Vừa thoáng thấy một tia hàn quang, cô lập tức phản xạ, nhẹ nhàng nhảy lùi lại né tránh lưỡi dao găm đang đâm thẳng tới, đồng thời tung ra đống giấy vụn vốn đã ém sẵn trong ống tay áo.
Chỉ trong một nhịp thở, con ngõ nhỏ đã bị sương đen bao phủ.
"Lần đầu thấy loại dị năng này đấy, hèn chi ai cũng dặn tôi phải cẩn thận. Nếu không chuẩn bị trước, khéo bị anh đắc thủ thật rồi." Cô tung một cú đấm đánh tan luồng sương đen đang bám riết lấy mình, vừa lắc lắc cánh tay hơi tê rần vừa tặc lưỡi cảm thán.
"ĐOÀNG!"
Vô số viên đạn bắn ra từ khắp tám hướng. Thời Liệt đạp lên những mảnh giấy đang xếp thành một chiếc cầu treo lơ lửng, vọt thẳng lên không trung. Cô xuyên qua làn mưa bom bão đạn, né tránh mọi đòn tấn công một cách cực kỳ gọn gàng và dứt khoát.
Thời Liệt nheo mắt, cảm nhận được ngũ quan đang dần suy yếu, phản ứng không còn nhanh nhạy như lúc đầu, thính lực cũng giảm sút. May mà tai cô như chỉ bị ngăn cách bởi một lớp màng mỏng, chưa đến mức điếc hoàn toàn.
"Cậy nhờ các bạn đấy." Cô khẽ ngẩng đầu nói.
"Rõ!"
Vô số mảnh giấy phân tán khắp ngõ nhỏ, phối hợp ăn ý để trở thành hệ thống cảm quan thứ hai của cô. Động tác của cô lập tức trở nên mượt mà trở lại.
"Phía sau bên trái, góc 25 độ, có điểm đỏ vừa lóe lên!"
Thời Liệt ngoảnh đầu, nở nụ cười toe toét về hướng mảnh giấy vừa chỉ điểm: "Tìm thấy anh rồi nhé."
Cô tin tưởng tuyệt đối vào phán đoán của chúng. Ánh mắt và động tác trong nháy mắt trở nên sắc lẹm, không còn nương tay, cô tung một cú đá lái vòng cực mạnh vào một mảng tường trông có vẻ rất kiên cố.
Mặt tường bị chấn động nứt toác, một luồng khói đen hình người nhanh chóng vọt ra.
Thời Liệt nhanh như chớp, tung một cú thốn quyền phát lực thẳng vào yếu hại của luồng khói đen, ngay sau đó là một cú lên gối sấm sét. Khói đen không cách nào né tránh, đành cứng người ăn trọn mọi đòn tấn công.
Quạ Đen rên rỉ một tiếng, nhận thấy bản thân đã bị khóa chặt quỹ đạo, gã đành phải hiện nguyên hình.
Mặt gã xanh mét: "Dị năng của cô..." Tại sao từ đầu đến cuối không hề có sự biến động sóng tần nào cả? Ánh mắt gã dừng lại trên những mảnh giấy đang bay lơ lửng trong màn sương: "Thao túng vật thể sao?"
Thời Liệt bất đắc dĩ nhún vai: "Chẳng phải lần đầu có người hiểu lầm dị năng của tôi. Đừng thấy tôi đánh đấm giỏi mà mặc định là cường hóa cơ thể chứ, tôi luyện võ bao nhiêu năm nay rồi, khen ngợi bản thân tôi một câu không được à?"
Trong lúc nói chuyện, những cú đấm nặng nề mang theo kình phong liên tiếp giáng xuống người Quạ Đen, khiến hắn choáng váng đầu óc, tiếng xương sườn gãy răng rắc vang lên không ngớt. Quạ Đen ôm lấy lồng ngực, hơi thở ngày càng đứt quãng, hắn dần kiệt sức và đổ gục xuống đất trong tư thế quỳ.
Kẻ thao túng trọng thương, màn sương đen cũng theo đó tan biến. Quạ Đen nhìn thấy những mảnh giấy vụn đang nhảy nhót trên bờ tường.
"Cô có thể thông qua vật khác để nhìn thấy tôi?" Hắn hậm hực hỏi.
Thời Liệt vẫy tay thu hồi đống giấy, nhìn xuống hắn: "Đại loại thế, đúng là nhờ mấy mảnh giấy này mới tìm được anh."
Ánh mắt Quạ Đen thoáng qua vẻ âm độc, hắn đột ngột rút dao găm đâm thẳng về phía cô. Thời Liệt đảo mắt trắng dã, xoay người né tránh rồi bồi thêm một cú chỏ cực mạnh, tóm lấy cổ tay hắn ta bẻ ngược để đánh rơi con dao.
Một bộ động tác mượt mà như nước chảy mây trôi khiến Quạ Đen lại một lần nữa nằm đo ván, lần này hắn ta có vùng vẫy thế nào cũng không bò dậy nổi. Cùng lúc đó, trên tay Thời Liệt đã xuất hiện một thiết bị đang nhấp nháy ánh sáng đỏ.
Quạ Đen theo bản năng sờ ra sau hông, nhưng vừa cử động cánh tay đã chạm vào vết thương khắp người, đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Thời Liệt ngắm nghía thiết bị một hồi, đôi mắt sáng rực lên: "Không tệ, không tệ nha, tôi phải lắp cái thứ này phiên bản phóng đại lên con chiến cơ Thời Liệt Hào mới được."
"Hức hức hức!"
Nghe thấy có tiếng khóc, Thời Liệt nhìn theo hướng phát ra âm thanh và thấy con dao găm đang nằm lăn lóc bên chân tường. Hình như chính là nhóc này lúc nãy đã hét to làm cô giật mình.
Thời Liệt đi tới nhặt nó lên, chẳng buồn kiêng dè Quạ Đen đang nằm đó, cô hỏi thẳng: "Nhóc khóc lóc cái gì thế?"
Tiếng khóc của con dao găm bỗng nghẹn lại, nó kinh hãi đến mức nấc cụt một cái:
"Cô... cô... cô đang nói chuyện với tôi đấy à?"
"Đúng thế." Thời Liệt ôn tồn đáp, "Nhóc bảo tôi tránh ra, tiếng hét đó chắc cũng phải tầm 220 đề-xi-ben chứ chẳng chơi, muốn không nghe thấy cũng khó."
"Em xin lỗi! Lực tác dụng là tương hỗ mà, tại em sợ đau, em còn bị tiền đình khi thấy máu nữa." Con dao găm sụt sịt, "Nếu chị nghe được tiếng em, chị có thể đổi nghề cho em được không? Em xuất thân từ xưởng quân công của Đế quốc đấy, hữu dụng lắm!"
Thời Liệt bỗng nảy ra ý định trêu chọc, cô hù nó: "Nhưng tôi là người xấu đấy nhé, thích nhất là dùng mấy con dao găm xinh xắn để lấy mạng người ta, máu bắn cao tận 3 mét luôn cơ."
Con dao găm khóc thảm thiết: "Em có thể không giết người được không, em gọt trái cây siêu đỉnh luôn!"
Thời Liệt cúi người rũ cái mũ áo hoodie, quả quýt lúc nãy để vào rơi ra, cô múa dao vài đường cơ bản là vỏ quýt đã rụng sạch.
"Không tệ, khá là sắc bén."
Con dao vội vàng tiếp thị: "Em siêu hợp để gọt trái cây luôn! Khui hàng chuyển phát nhanh cũng được! Việc gì em cũng nhận hết!"
Thời Liệt nhìn lưỡi dao, mím môi suy nghĩ: "Tôi đang thiếu cái bấm móng tay, tôi có thể giúp nhóc biến hình, nếu nhóc đồng ý..."
"Đồng ý, đồng ý ạ!" Con dao găm mừng rớt nước mắt, "Trở thành cái bấm móng tay chính là lý tưởng theo đuổi cả đời của em!"
Sau khi quyết định xong tương lai cho con dao, Thời Liệt chuyển ánh mắt sang Quạ Đen đang nhìn cô đầy oán độc nhưng không thể cử động.
"Cô quả là giấu nghề sâu thật, hèn chi bọn họ đánh cược không lại cô." Hắn chứng kiến màn "đối thoại" giữa Thời Liệt và con dao, cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề.
"Dao găm quân dụng của Đế quốc à, xem ra quan hệ giữa các người và quý tộc Đế quốc không hề đơn giản đâu nhỉ." Thời Liệt cười nói.
Quạ Đen cười lạnh: "Thắng làm vua thua làm giặc, muốn chém muốn giết tùy cô."
Thời Liệt liếc nhìn xuống phía dưới.
"Tôi biết này, Thần Bài và một quý tộc họ Thẩm đã cấu kết từ lâu rồi. Lão ta thường xuyên làm mấy việc bẩn thỉu cho nhà họ Thẩm, phân nửa đồ vật ở nhà đấu giá Tiêu Kim đều là lão ta mượn danh nghĩa của mình để mua hộ người kia đấy." – Chiếc áo sơ mi của Quạ Đen "phản chủ", tung ra một cú tố cáo cực gắt.
"Ồ… quý tộc họ Thẩm cơ à." Thời Liệt kéo dài giọng, lặp lại đáp án vừa nghe được.
Quạ Đen tức đến tím tái mặt mày. Thời Liệt nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Thật ra tôi là người yêu hòa bình lắm, nhưng mà tôi cực kỳ ghét mấy đứa còn dám 'diễn' sâu hơn cả tôi."
Giải quyết xong xuôi, Thời Liệt thần thanh khí sảng bước ra khỏi ngõ nhỏ.
"Có chuyện này không biết có nên nói không..." – Một giọng nói yếu ớt truyền ra từ trong túi áo. Thời Liệt móc chiếc hộp đựng vé mời đấu giá Tiêu Kim ra.
"Lúc nãy tôi không biết là cô nghe thấy nên không nói." Tấm vé mời mỏng manh đang biến mất với tốc độ mắt thường cũng thấy được, nó khóc không ra nước mắt: "Tôi nói ngắn gọn nhé, cô bị Thần Bài lừa rồi! Lão ta mà không vào được buổi đấu giá thì nhà họ Thẩm sẽ tính sổ với lão ta, nên lão căn bản không định giao tôi cho cô đâu. Tôi đúng là tấm vé duy nhất, chip không làm giả được, nhưng lão đã sai người làm phép dị năng lên tôi rồi. Còn mười giây nữa tôi sẽ bị hoán đổi vị trí với một tờ giấy trắng và biến về hầm ngầm của trang viên lão ta. Cô nhất định phải đến tìm tôi đấy nhé!"
Thời Liệt: "!!!"
"Dị năng này đã được thiết lập sẵn từ trước, lão ta không kịp quay về để ngăn cản tôi đâu, cô mau đến nhé! Tôi sẽ đứng ở đó hát tông cao để định vị cho cô! Nếu có điều kiện tôi cũng muốn đổi nghề, tôi vốn luôn muốn trở thành một bức thư tình được trân trọng... Cô nhất định phải đến đấy nhé, nhất định phải đến đấy!" – Tấm vé mời tha thiết kêu gọi.
Hóa ra Thần Bài đã tính toán kỹ từ đầu, bất kể Quạ Đen có hoàn thành nhiệm vụ hay không thì ông ta cũng tuyệt đối không giao đồ cho cô. Đáng ghét thật, cứ đà này thì trước khi trời tối cô không kịp đón nhóc con về ăn cơm rồi!
Thời Liệt lập tức gửi tin nhắn cho "đồng bọn" đang nhàn rỗi ở một nơi nào đó:
【 Đế Thính: Thư ký Tô, trong vòng hai phút phải gửi địa chỉ trang viên của Thần Bài cho tôi. 】
【 Song Hỉ: ? Cậu đến đó làm gì? 】
【 Đế Thính: Kiếm tiền chứ làm gì, tiếp quản đơn làm thêm của Vu Trí. 】
【 Đế Thính: Cậu ngốc đi rồi à, đến chuyện này cũng không nghĩ ra. Đợi giao xong nhiệm vụ tôi sẽ dẫn Tống Tiểu Hi đi ăn sung mặc sướng, còn cậu thì cứ ở đó mà gặm ngô một mình đi. 】
【 Song Hỉ: ... 】
【 Đế Thính: Mau lên, quá nửa phút rồi đấy. 】
【 Song Hỉ: Được rồi... 】
Năm giây sau.
【 Song Hỉ: Gửi cậu rồi đấy... 】
【 Đế Thính: Đã nhận. 】
【 Đế Thính: Mà cậu gửi lắm dấu chấm lửng thế làm gì? 】
【 Song Hỉ: Chẳng phải cậu bảo tôi ngốc sao? Tôi đang... thổi bong bóng đấy. 】
Tay Thời Liệt đang thao tác trên quang não bỗng khựng lại giữa không trung. Chậc, nồng nặc mùi ghen tị. Thu hồi quang não, cô nhún chân lấy đà nhảy vọt lên mái nhà.
"Vẫn là phong cảnh trên này đẹp hơn."
Cảm thán một câu, cô đọc to địa chỉ mà Tô Nhạc vừa gửi: "Có bạn nhỏ đáng yêu nào biết chỗ này ở đâu không?"
Một giọng nói trầm đục từ ven đường vọng lại: "Để tôi hỏi giúp cô các anh em của tôi nhé."
Chiếc Đèn Đường hỏi ra kết quả, chỉ cho cô lộ trình cụ thể: "Tôi đã bàn bạc với các anh em rồi, họ sẽ dẫn đường cho cô suốt dọc hành trình."
Thời Liệt nhún mũi chân, lướt đi thoăn thoắt giữa các mái nhà. Tiếng bàn tán của các thực thể phi sinh mệnh chồng chéo lên nhau rất khó phân biệt, cô dứt khoát giải phóng dị năng. Phàm là nơi dị năng của cô chạm tới, các đồ vật đều có khả năng hoạt động tự chủ.
Khác với cảnh tượng hỗn loạn mất kiểm soát của bảy năm trước, giờ đây cô đã có thể điều khiển dị năng một cách hoàn hảo: vừa ban cho chúng năng lực tự chủ, vừa đảm bảo chúng không gây ra rắc rối.
Mỗi khi cô đi ngang qua một khu vực, những chiếc đèn đường dẫn lối lại đồng loạt thắp sáng.
"Phải rẽ phải ở đây nè."
"Đi thẳng, đi thẳng! Phía trước có người đang phong tỏa giao lộ, đừng để bị lộ nhé."
Khoảng cách đến đích ngày càng gần, chiếc đồng hồ treo trên tòa nhà cao tầng bỗng dưng lên tiếng: "Phía trước đang có rất nhiều người đánh nhau đấy, nguy hiểm lắm."
Thời Liệt đứng sững trên nóc nhà, từ xa nhìn thấy các luồng dị năng bắn phá khắp nơi. Nhờ có đám thực thể phi sinh mệnh làm tai mắt, cô chẳng lo bị ai đột kích bất ngờ, thế là thong thả buôn chuyện bát quái với chúng.
"Sao bọn họ lại đánh nhau thế?"
"Họ đang tranh giành một món đồ, bên nào cũng mắng bên kia không có võ đức, hớt tay trên mà không chịu thừa nhận."
Thời Liệt nảy sinh hứng thú: "Thế các bạn có biết bên nào lấy trộm không?"
"Chẳng bên nào cả đâu." – Chiếc đồng hồ đáp, "Có đứa thấy món đồ đó vừa khéo bị một tên trộm vặt nẫng tay trên mất rồi, mà còn nẫng trước khi bọn họ đến đúng một phút cơ."
"Kịch tính vậy sao." Thời Liệt nhảy xuống khỏi nóc nhà, "Thế thứ bọn họ tranh giành là báu vật gì vậy?"
"Không nhìn rõ, nó được đựng trong một cái ba lô màu đen. Chỉ biết chủ nhân món đồ đó chết rồi nên bọn họ mới dám ngang nhiên đến cướp như thế."
"Càng lúc càng kịch tính nhỉ." Thời Liệt thầm cảm thán sự tiện lợi của dị năng mình đang có. Chẳng cần phải trốn chui trốn lủi, đám đồ vật sẽ tự quy hoạch lộ trình an toàn nhất cho cô, lại còn được nghe "hóng biến" miễn phí dọc đường.
Xong chuyện bát quái, cô quay lại chủ đề chính: "Có đường nhỏ nào đi vòng qua đó không?"
"Chờ chút, tôi ở trên cao để tôi nhìn cho. Tìm thấy rồi, cô đi về hướng hồ nước nhân tạo ấy, bên đó vừa vặn đang trống, không có ai đi qua cả."
"Được."
"Cẩn thận nhé!"
Thời Liệt đi theo chỉ dẫn, lẻn vào trang viên xa hoa rộng hơn ngàn mẫu. May mà có đám thực thể phi sinh mệnh giúp sức, nếu không lạc đường là cái chắc. Đúng lúc người hầu trong trang viên đang giao ca, giúp cô giảm bớt không ít gánh nặng.
"Hầm ngầm ở đâu nhỉ?" Cô nhớ lại lời tấm vé mời.
"Vào trong rồi rẽ phải đi tiếp, qua một cánh cửa sẽ thấy bể bơi, đi tiếp là phòng khách, rồi sẽ thấy một hành lang rất trống trải. Trên tường có treo một bức tranh hoa hướng dương, dời bức tranh đó đi chính là cửa vào hầm ngầm đấy. Lão Thần Bài quỵt đồ của cô đang ở bên trong. Cánh cửa đó là anh em của tôi, nhiệt tình hiếu khách lắm, cực kỳ dễ chuyện trò." – Cánh cổng trang viên uy nghiêm nắm rõ mọi ngóc ngách trong nhà, trực tiếp "bán đứng" sạch sành sanh gia sản của Thần Bài: "Cô cứ né người đi là được. Thần Bài suốt ngày nghi thần nghi quỷ sợ hacker xâm nhập hệ thống giám sát nên đã tháo hết camera rồi. Đội bảo an thì đang bận xem kịch hay ở bên ngoài, nhất thời sẽ không vào tuần tra đâu."
Thời Liệt ra thủ thế "OK", đi theo chỉ dẫn của cánh cổng. Qua đoạn hành lang dài, quả nhiên cô thấy một bức tranh sơn dầu hoa hướng dương khổng lồ cao chừng 3 mét. Hầm ngầm bí mật nhất trang viên hiện ra ngay trước mặt, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng hát tông cao vút vọng lại từ sau bức tường.
Đúng lúc cô đặt tay lên bức tranh định dời nó đi, đột nhiên một cảm giác nguy cơ bị theo dõi ập tới, một luồng hàn khí lạnh thấu xương lan tỏa từ lòng bàn chân lên tận lồng ngực.
Tim Thời Liệt thót lại một cái. Trực giác của kẻ luyện võ nhiều năm giúp cô bắt lấy một tia dao động dòng khí cực nhỏ trong không gian. Đám đồ vật nhà họ Thời vẫn đang mải mê bàn tán xem báu vật bên ngoài là gì, còn đám thực thể trong trang viên cũng không hề nhận ra sự hiện diện của vị khách thứ hai.
Gã Quạ Đen nên đi mà học tập người này, đây mới gọi là ẩn nấp tung tích thực thụ. – Cô thầm nghĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)