Như mọi khi, Chương tiên sinh lấy ra chiếc mặt nạ hồ ly – biểu tượng cho thân phận của mình – đeo lên cẩn thận, vuốt phẳng nếp nhăn trên cổ áo rồi mới bước vào sòng bạc Số 17 nổi tiếng nhất khu Tây.
Vừa bước vào cửa, trực giác của ông đã báo có điều không ổn.
Không có khói thuốc mù mịt, không có tiếng gào thét ồn ào. Ánh đèn vốn rực rỡ xa hoa giờ được điều chỉnh thành thứ ánh sáng trắng dịu mắt nhất. Một đám người im phăng phắc vây quanh bàn đánh bạc, đôi mắt nào cũng lộ vẻ khôn ngoan tính toán, lấp lánh những tia phấn khích cực độ.
Lăn lộn ở sòng bạc Số 17 bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên ông ta gặp phải một trường hợp quỷ dị thế này. Chương tiên sinh lau mồ hôi trên cái trán hói bóng loáng, cảm thấy hết sức không thích ứng với bầu không khí khác lạ này.
Hôm nay ông ta đến đây là để vung tiền xác nhận thực hư một tin mật, nhưng sòng bạc quá yên tĩnh, dù có tìm thấy đầu mối giao dịch ông ta cũng chẳng dám trao đổi tại chỗ. Nói mấy chuyện bí mật khó nghe trong cái không gian vắng lặng thế này chẳng khác nào đang chạy rông ngoài đường cả.
Cảm thấy không tự nhiên, ông ta đưa mũi hít hà một cái, rồi kéo lấy một gã đàn ông gầy gò đang mải hóng hớt trước mặt.
Gã đàn ông có khuôn mặt choắt như mặt khỉ bị kéo tay thì bực mình quay đầu lại định gây sự, nhưng vừa nhìn thấy chiếc mặt nạ trên mặt đối phương, gã lập tức đổi sang nụ cười nịnh nọt, xoa tay cung kính: "Ái chà, hóa ra là Chương tiên sinh, ngài tìm tiểu nhân có việc ạ?"
Chương tiên sinh gật đầu hỏi: "Sòng bạc có chuyện gì vậy?"
"Ngài mới đến nên bỏ lỡ kịch hay rồi, có một con bé đang đến đập quán đấy."
Gã mặt khỉ đến sớm, đã chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu đến giờ. Chương tiên sinh ngạc nhiên: "Gan to vậy sao?"
"Con bé đó có bản lĩnh thật sự đấy, bài Poker, vòng quay Roulette, xí ngầu... chẳng cái gì là nó không tinh, đã thắng liền một mạch tám ván rồi."
"Tám ván? Dùng dị năng gian lận à?" Chương tiên sinh theo bản năng không tin.
"Không, không hề." Gã mặt khỉ dứt khoát lắc đầu, hất hàm về một hướng: "Ngài nhìn đằng kia xem, thiết bị đo dị năng đặt ngay đó kìa. Dao động dị năng quanh người con bé từ đầu đến cuối chỉ duy trì ở mức phát tán tự nhiên, không hề có sự tăng vọt đột ngột nào, chứng tỏ nó không hề chủ động sử dụng dị năng."
Trên màn hình thiết bị trông như máy đo điện tâm đồ, các bước sóng hiển thị cực kỳ ổn định.
"Cũng ra gì đấy chứ. Nghĩa là thắng thêm hai ván nữa là Thần Bài phải ra mặt à? Tôi cũng hai năm rồi chưa được thấy lão ta bằng xương bằng thịt." Chương tiên sinh nhìn về phía đám đông, trầm tư nói.
Gã mặt khỉ cười khẩy: "Thế thì ngài không được thấy lão ta đâu."
"Tại sao?" Chương tiên sinh nhìn gã.
"Mấy ván trước chỉ là món khai vị thôi, ngài đoán xem ván cuối cùng họ định thi cái gì?"
Chương tiên sinh cũng chẳng bận tâm đến việc gã đang cố tình khoe khoang: "Nói nghe xem nào."
Gã mặt khỉ thần thần bí bí ghé sát tai ông ta, hạ thấp giọng nói một câu.
Đôi mày Chương tiên sinh khẽ nhướn lên, ngay sau đó lộ ra vẻ mặt nuối tiếc: "Đáng tiếc thật."
Gã mặt khỉ đã dự đoán được kết cục một sinh mạng trẻ tuổi sắp tàn héo, cũng ra vẻ tiếc rẻ mà lắc đầu: "Chẳng phải sao, kẻ đến khiêu chiến Thần Bài thì tầng tầng lớp lớp, nhưng kẻ đi được tới ván cuối cùng thì chẳng có mấy ai, mà kết cục thì... chậc."
Gã đương nhiên chẳng phải đang đồng cảm với cô bé kia, mà chỉ thấy tiếc vì trò chơi đã sớm biết kết quả nên chẳng còn gì bất ngờ, quá nhạt nhẽo.
Trong lúc họ đang trò chuyện, con bạc do Thần Bài phái tới để thực hiện ván thứ 9 đã xuyên qua đám đông, tiến vào giữa bàn đánh bạc. Chương tiên sinh nhân cơ hội này nhìn rõ cô gái trẻ đang khuấy đảo phong vân tại sòng bạc này.
Cô gái đeo chiếc mặt nạ cười quái dị, cả người ngả vào ghế sofa, đôi chân dài vắt chéo, một tay chống cằm, tay kia tùy ý lật tẩy những quân bài Poker. Ánh sáng và bóng tối đan xen trên người cô, hơn nửa khuôn mặt chìm trong góc tối, chỉ để lộ đường nét sắc sảo nơi khóe miệng dưới lớp mặt nạ. Ánh mắt cô hững hờ dừng lại ở những quân bài trên tay, rõ ràng chẳng nhìn ai, nhưng lại khiến người ta cảm giác cô đang bình thản miệt thị tất cả những kẻ có mặt ở đây.
Chương tiên sinh bỗng cảm thấy khí chất này quen thuộc đến lạ kỳ, như thể đã gặp ở đâu đó rồi. Ông ta vốn rất tự tin vào trí nhớ của mình, dám chắc không phải mới gặp gần đây, vậy thì là ở đâu nhỉ...
Trong khi Chương tiên sinh đang vắt óc nhớ lại, đám đông phía bên kia đã vây kín quanh bàn đánh bạc ở trung tâm. Ánh mắt từ khắp bốn phương tám hướng tập trung vào từng động tác tay của người chia bài. Trong sòng bạc lúc này yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng xào bài xoèn xoẹt.
Thời Liệt ngồi giữ một tư thế quá lâu nên vùng eo bắt đầu mỏi nhừ, cô vừa định khẽ cử động thì một giọng nói hào sảng vang lên nhắc nhở: "Tỷ em ơi đừng nhúc nhích! Tôi lăn lộn ở sòng bạc bao năm, nhìn người không đếm xuể, dám cam đoan đây chính là tư thế ngồi có sức trấn áp đại lão nhất đấy!"
Thời Liệt khựng lại.
"Ánh mắt! Chú ý ánh mắt đừng có tụ quang! Nhất định phải tỏ ra bất cần! Coi tất cả bọn chúng như rác rưởi cho tôi!" – Chiếc Đèn Chùm phía trên hét lên đầy phấn khích.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng ngắn ngủi nhưng kịch liệt, Thời Liệt lại ngả người ra sau. Đã "diễn sâu" thì không thể bỏ dở giữa chừng, nếu không thì thật có lỗi với tám múi cơ bụng đang căng cứng của cô.
Tiếng hét lúc nãy rõ ràng rất vang, thế nhưng những người khác kẻ thì dán mắt vào người chia bài, kẻ thì thầm đánh cược xem ai thắng, chẳng một ai nghe thấy cuộc đối thoại đó cả.
"Giữ tư thế lâu như vậy, Liệt Liệt nhà tôi sẽ mỏi eo mất." – Một giọng trẻ con non nớt vang lên, chứa đầy sự xót xa.
Giọng hào sảng lúc nãy cười ha hả: "Quên mất, quên mất, ngại quá tỷ em ơi. Nhóc cứ yên tâm, để tôi bảo 'người anh em' cho chủ nhân nhóc thư giãn tí nhé."
Ngay sau đó, Thời Liệt cảm nhận được chiếc sofa bỗng hóa thân thành ghế massage, ôm trọn lấy những khối cơ đang mỏi nhức của cô. Thủ pháp chuyên nghiệp, lực đạo vừa phải, thoải mái đến cực độ.
"Này! Mấy anh bạn bên trái sáng mạnh lên chút nữa, tập trung ánh sáng vào nhà vô địch của chúng ta đi! Các anh bạn bên phải cũng phô diễn hào quang mới xuất xưởng ra xem nào, hâm nóng bầu không khí lên! Các anh ở giữa phải phát huy trình độ chuyên nghiệp của chuyên gia ánh sáng triệu đô, giữ cho 'vị trí trung tâm' của chúng ta một hiệu ứng sáng tối tuyệt mỹ nhất!" – Đèn Chùm hào khí vạn trượng, chủ động đảm nhận vai trò tổng chỉ huy, điều phối toàn bộ hệ thống chiếu sáng.
Chiếc đèn chùm lộng lẫy tỏa ra những luồng sáng rực rỡ, những viên pha lê tự nhiên rủ xuống khúc xạ ánh sáng đồng đều khắp căn phòng đang ngột ngạt vì đông đúc.
"Ông có thấy sòng bạc đột nhiên sáng hẳn lên không?" – Có người nhạy cảm nhận ra sự thay đổi.
"Chắc hậu trường điều chỉnh ánh sáng đấy, xem ra Thần Bài rất coi trọng trận đấu này." – Một kẻ khác suy đoán.
"Bắt đầu đi."
Quạ Đen ra hiệu, đối thủ do Thần Bài sắp xếp cho ván thứ 9 của Thời Liệt bước lên phía trước. Ở khoảng cách gần, có thể thấy rõ những giọt mồ hôi li ti trên chóp mũi gã. Con bạc này đã chứng kiến tám người trước đó thất bại thảm hại nên lòng bàn tay không ngừng rịn mồ hôi.
Tại sao lại thế! Tám ván trước rốt cuộc họ đã thua ở đâu? Tuy kỹ thuật gian lận của họ không thể xuất thần nhập hóa như Thần Bài, nhưng ít nhiều cũng lăn lộn bao năm, hiếm khi thất thủ. Thắng một hai lần là trùng hợp, nhưng tám lần thì sao? Sau mỗi ván, gã đều ngăn người thua lại để hỏi chi tiết, nhưng lần nào đối phương cũng chỉ ngây dại lắc đầu, lẩm bẩm: "Không thể nào...".
Cũng chẳng trách tinh thần bọn họ hoảng loạn, bởi kẻ đón chờ những kẻ thua cuộc chính là cơn thịnh nộ lôi đình của Thần Bài.
Người chia bài đặt bộ bài vào giữa hai người.
Gã con bạc dán chặt mắt vào đôi tay của Thời Liệt, không bỏ qua bất kỳ một cử động nhỏ nào. Ngón tay gã co lại run rẩy, nhưng gã không thể nghe thấy những âm thanh đang vang lên quanh mình:
Chiếc áo khoác của gã: "Tay áo trái át bích, tay áo phải át cơ nhé."
Chiếc đèn đại sảnh trên đầu gã: "Át rô với át nhép ở cổ áo kìa, tôi thấy hết rồi nha."
Sợi dây chuyền trên cổ gã: "Một con già rô, một già cơ với con 10 nhép, bài này cũng ra gì đấy. ây da, người anh em này sắp giở quẻ rồi!"
Quân Át rô vừa xuất hiện trên tay gã: "Gã vừa giả vờ sờ cằm để tráo tôi với con 10 nhép đấy, đúng là một chiêu 'man thiên quá hải'. Dưới bao nhiêu cặp mắt thế này mà không để lộ sơ hở, tốc độ tay này chắc cũng một chín một mười với Thần Bài rồi."
Chứng kiến màn tráo bài tự nhiên như không trước sự vây xem của bao người, Thời Liệt cũng phải thầm tán thưởng kỹ thuật gian lận xuất sắc của đối thủ. Hoặc giả, có kẻ đã nhìn thấu nhưng vì muốn xem kịch hay nên không thèm vạch trần.
Tiếc thay, đối thủ của gã lại là cô.
Mấy quân bài trong tay Thời Liệt thẹn thùng lên tiếng: "Tỷ tỷ xinh đẹp đừng sợ, tụi em nhất định sẽ giúp tỷ thắng! Mà nhân tiện, tỷ có ngại một cuộc tình xuyên chủng tộc không ạ?"
"Đừng có mơ nhé!" – Các quân bài khác đồng thanh gạt đi.
Đối thủ của Thời Liệt sau khi xác nhận quân bài tẩy của mình liền úp bài xuống mặt bàn, rồi như vô tình liếc qua một góc. Khi nhìn thấu bài tẩy của Thời Liệt, gã mới thở phào nhẹ nhõm.
Một con J, hai con K, nhỏ hơn bài của gã.
Dán mắt theo dõi Thời Liệt đặt bài xuống, biết chắc kết quả, gã cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút. Nhưng ngay lập tức, gã lại căng thẳng trở lại.
Con bé kia không gian lận sao? Hay là đã tráo rồi? Gã đã nhìn chằm chằm từ đầu đến cuối mà không thấy cô có động tác khởi tay tráo bài nào cả. Nghĩ đến kết cục của tám người trước đó, gã nhịn không được bèn hé bài tẩy lên nhìn lại một lần nữa.
K, K, A.
Gã hơi do dự, cân nhắc xem có nên tráo toàn bộ bài cho chắc ăn không. Thừa dịp sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào hai người đang đối cược, ngón tay gã chia bài khẽ động. Gã con bạc chú ý đến chi tiết này, nhận được ám hiệu truyền tới là: J rô, K bích, K nhép.
Nhìn thấy Thời Liệt đối diện đang nhàn rỗi đến mức ngồi nghịch móng tay, gã bèn thu lại mấy quân bài trong tay áo. Bài đã nằm trong tay người chia bài rồi, cô ta có giỏi bằng trời cũng không thể tráo bài ngay trước mặt họ được.
Người chia bài hành lễ xong liền tiến lên. Gã đưa tay lật mở quân bài đầu tiên của hai bên.
K bích và K rô.
"Đều là K."
Gã chia bài thận trọng quan sát sắc mặt gã con bạc, thấy đối phương không có gì bất thường mới lật mở lá bài thứ hai.
K nhép và K cơ.
"Vẫn là K."
Hắn liếc nhìn thần thái ung dung của Thời Liệt, bất chợt nhớ lại tám ván đấu trước đó do chính mình chủ trì, cứ như thể lại được chứng kiến một kết cục cố hữu mà mọi chiêu trò gian lận đều không thể xoay chuyển. Hắn hít sâu một hơi, cam chịu lật mở lá bài cuối cùng.
"J rô..."
Gã con bạc thở phào, mặt bài không đổi.
"... đấu với 10 nhép."
"Không thể nào!" Gã con bạc "tạch" một cái đứng phắt dậy, đôi mắt trừng lớn đầy vẻ không tin nổi.
Ánh mắt lóe lên tia sáng kiểu "quả nhiên là thế", gã chia bài cũng không quá ngạc nhiên, máy móc nói với Thời Liệt theo thủ tục: "Chúc mừng tiểu thư, cô lại thắng rồi."
Gã con bạc lảo đảo lao tới cạnh bàn, rút lấy lá 10 nhép quen thuộc kia mà vừa khóc vừa cười. Gã rõ ràng đã tráo nó đi rồi! Gã luôn dán mắt vào đối phương, nhưng không ngờ lại không trông chừng nổi lá bài trong chính tay mình.
Xong đời rồi, Thần Bài sẽ không tha cho gã, kết cục của gã cũng chẳng khác gì tám người trước đó. Quạ Đen khẽ giơ tay, ngay lập tức có người lôi gã con bạc đi.
Thời Liệt thong thả nhặt lá 10 nhép rơi trên sàn lên, nụ cười dưới lớp mặt nạ rạng rỡ: "Xem ra hôm nay thần may mắn đứng về phía tôi rồi."
Quạ Đen vẫy tay, một tên phục vụ cung kính bưng ra một chiếc khay phủ vải xanh. Đám đông xem kịch lập tức dạt ra nhường đường để hắn đặt chiếc khay vào giữa hai nhân vật chính của đêm nay.
Tấm vải xanh được lật mở, lộ ra một khẩu súng lục nằm gọn trong khay. Đôi mắt hẹp dài của Quạ Đen nhìn thẳng vào Thời Liệt, giọng nói toát ra vẻ âm u: "Ván cuối cùng, tôi sẽ đấu với cô."
"Tùy anh." Thời Liệt chẳng bận tâm đối thủ của mình là ai. Dù sao cô cũng sẽ thắng.
"Có thể giải đáp thắc mắc của tôi không? Tại sao cô nhất định phải gặp Thần Bài tiên sinh bằng được?" Quạ Đen đột nhiên hỏi.
Thời Liệt cũng không giấu giếm: "Tôi muốn lấy tấm vé mời của đấu giá hội Tiêu Kim."
Gương mặt Quạ Đen đanh lại: "Cô không thấy mình đang đòi hỏi quá ngang ngược sao?"
Thời Liệt nhìn hắn ta đầy vô tội: "Anh hiểu lầm rồi, tôi đến đây để làm ăn đàng hoàng. Trong tay tôi cũng có thứ mà Thần Bài tiên sinh cần."
"Thần Bài tiên sinh cái gì cũng có, thứ cho tôi không nghĩ ra nổi tiên sinh còn thiếu thứ gì."
Thời Liệt trực tiếp phớt lờ sự mỉa mai trong giọng hắn ta, thản nhiên tung ra lời nói dối: "Thật ra tôi là một bác sĩ. Nghe danh Thần Bài tiên sinh đi đứng không thuận tiện, tôi đêm xem thiên văn thấy hôm nay là ngày lành để duy tu... à nhầm, để chữa trị vết thương ở chân, nên mới mạn phép tới đây."
Quạ Đen bật cười vì giận dữ: "Tiểu thư, cô đang khiêu khích tôi đấy à?"
Thời Liệt tỏ vẻ kinh ngạc: "Làm gì có, anh oan uổng cho tôi quá. Những lời tôi nói đều là thật lòng cả, tôi đặc biệt đến đây là để chữa chân cho Thần Bài tiên sinh mà."
Quạ Đen cười lạnh: "Thế thì mời cô về cho. Ở hành tinh Hỗn Độn này, đội ngũ y tế hàng đầu luôn sẵn sàng túc trực phục vụ tiên sinh, không cần đến hạng tôm cá vô danh như cô làm mấy trò vô nghĩa đâu."
"Thật sao?" Thời Liệt chớp mắt, "Nhưng bốc thuốc phải đúng bệnh chứ, chẳng lẽ ông ấy không cần một bác sĩ tâm lý ưu tú như tôi sao?"
Sắc mặt Quạ Đen đột ngột sa sầm, gã quát lạnh: "Cô biết được những gì rồi!"
Thời Liệt vẫn giữ tông giọng lười biếng, cười như không cười: "Anh nghĩ là tôi nên biết những gì nào?"
Quạ Đen nhận ra kẻ trước mắt cực kỳ khó nhằn, không thể đánh đồng cô với đám trẻ trâu ngông cuồng muốn khiêu chiến Thần Bài để một bước lên mây được nữa. Cô ta biết quá nhiều bí mật, dù thế nào hắn ta cũng không thể để cô ta bước ra khỏi bàn cược này một cách yên ổn.
Quạ Đen trấn tĩnh lại, tìm cách dò xét: "Nếu cô nói mình là bác sĩ tâm lý, vậy ngại gì mà không nói thử xem thủ thuật điều trị của cô là gì?"
"Chắc chắn, trừ phi cô là người chết." Hắn ta nhìn Thời Liệt từ trên xuống dưới, muốn thấy một sự biến đổi biểu cảm nào đó trên mặt cô.
Nhưng hắn ta phải thất vọng rồi, Thời Liệt vẫn giữ bộ dạng bất cần đời như cũ. Hai người chỉ qua vài câu ngắn ngủi đã quyết định một ván cược đánh đổi bằng cả mạng sống.
"Trò chơi súng lục (Cò quay Nga), chắc tiểu thư đã nghe qua rồi." Quạ Đen lau sạch khẩu súng rồi nạp đạn vào, ngước mắt nhìn Thời Liệt: "Cô là vị khách thứ hai đi được đến bước này đấy."
Thời Liệt quan sát khẩu súng lục nằm giữa bàn, không hề có phản ứng mà gã mong đợi, chỉ bình thản hỏi: "Thế à, vậy vị khách trước đó đâu rồi?"
Gã khẽ mỉm cười, lắc đầu đầy vẻ tiếc nuối: "Dĩ nhiên là ở lại mãi trong trò chơi này rồi. Anh ta cũng giống cô, được thần may mắn chiếu cố suốt chín ván đầu, tiếc là ở ván cuối cùng đã tiêu sạch sành sanh vận may của mình."
Thời Liệt cũng tặc lưỡi lắc đầu đầy nuối tiếc: "Cứ tưởng mình là người đầu tiên được vả vào mặt anh chứ, hóa ra đã có người nhanh chân hơn rồi. Nhưng không sao, anh ta vẫn để lại ván cuối cùng cho tôi trổ tài mà."
"Hy vọng lúc bị viên đạn xuyên thấu, cô vẫn giữ được sự tự tin này."
"Thế thì phải xem viên đạn may mắn đó sẽ chiếu cố anh hay chiếu cố tôi rồi."
"Rửa mắt mong chờ."
Màn khẩu chiến trước trận đấu hạ màn, Quạ Đen mở ổ đạn, nạp vào một viên duy nhất rồi xoay mạnh ổ quay.
Bên trong chiếc túi tối om, mấy mảnh giấy vụn đang nóng lòng chờ lệnh: "Đến lượt chúng ta ra quân rồi! Liệt Liệt muốn chúng ta làm gì đây?"
"Nếu viên đạn nhắm vào Liệt Liệt, hay là chúng ta kẹt cứng họng súng luôn?"
"Cái này e là không được, dù sao chúng ta cũng chỉ là giấy thôi mà."
"Hay là mô phỏng viên đạn cho gã Quạ Đen thối tha kia một phát? Cái này chúng ta luyện rồi! Sức bật tuyệt đối đủ!"
"Hoặc là di chuyển ổ quay, để viên đạn vĩnh viễn hướng về phía đối thủ?"
"Cứ để Liệt Liệt thao tác, chúng ta thả lỏng là được, Liệt Liệt chưa ra hiệu thì đừng làm loạn nhịp của cô ấy."
Cho đến khi ổ đạn ngừng xoay, buồng đạn và nòng súng đã khớp nhau, Quạ Đen mới chậm rãi đặt khẩu súng xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng Thời Liệt: "Ưu tiên phụ nữ."
Thời Liệt đọc hiểu sự khiêu khích trong giọng nói của hắn ta, và cô cũng vui vẻ chấp nhận lời thách thức này.
"Trên bàn cược nên tuân thủ nguyên tắc ưu tiên kẻ yếu mới đúng." Cô đá quả bóng trách nhiệm ngược lại, xòe bàn tay ra làm động tác mời.
Những mảnh giấy vụn nhỏ li ti luồn lách đậu lên khẩu súng, nhanh chóng tụ lại bên trong nòng.
"Mảnh giấy sẵn sàng đợi lệnh!"
"Sứ mệnh tất đạt!"
Nhưng Thời Liệt không điều khiển chúng làm gì cả, chỉ tạm thời để chúng nằm im trong họng súng.
Quạ Đen khựng lại một chút, cầm súng lên lần nữa, thản nhiên nói: "Cô không cần lo tôi giở trò với khẩu súng này. Ai cũng biết sòng bạc chúng tôi lấy uy tín làm đầu, nếu không yên tâm, cô có thể tự mình xoay lại ổ đạn."
Thời Liệt nghe xong chỉ muốn phun tào, cô tặc lưỡi: "Anh không thấy thảo luận về 'uy tín' trong hoàn cảnh này, chẳng khác nào nổ súng xong rồi bảo viên đạn tự ý động thủ sao?"
Đúng là nói nhảm!
"Cô là một người rất thú vị, ông chủ của chúng tôi cũng rất mong được gặp cô, nhưng quy tắc thì không thể phá bỏ." Khóe môi Quạ Đen không đổi, vẫn thốt ra những lời đường mật giả tạo: "Để tôi loại bớt một đáp án giúp cô vậy."
Hắn hơi nhếch cằm, chĩa thẳng súng vào ngực mình bóp cò. Toàn bộ quá trình quyết đoán đến mức lông mi cũng chẳng thèm rung động.
Tạch — súng không nổ.
"Vị khách tôn quý, đến lượt cô."
Hắn đặt súng xuống, bồi thêm một câu: "Tôi mong chờ sự quyết đoán của cô."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)