Beta: Sakura
Tiểu viện, dưới cây đại thụ, Mặc Tu Nghiêu dựa vào cây nhàn nhã ngồi, ánh mắt ôn hòa, ấm áp rơi vào trên người nữ tử yểu điệu, thân thủ lăng lệ (bén nhọn, mạnh mẽ) trong hoa viên. Một thanh chủy thủ hàn quang lấp lánh ở trong tay Diệp Ly lúc ẩn lúc hiện, chỉ thấy thân thể nàng nhanh nhẹn ở giữa mấy tượng hình nhân gỗ với các loại tư thế được đặt cố định xuyên qua, nhưng chỉ trong chốc lát trên hình nhân gỗ, ở những chỗ trí mạng hoặc ở cổ hoặc ở ngực đều xuất hiện vết thương rõ ràng. Diệp Ly thực hiện động tác cũng không có quá nhiều động tác đẹp để thưởng thức, ngược lại tràn đầy sát ý lạnh thấu xương. Nhưng nhìn khắp nơi trong viện, ở bên trong mắt mỗi người, lại càng thêm có sức hấp dẫn hơn so với bất kỳ vũ đạo nào trên cõi đời này.
Ám vệ núp trong bóng tối đều không khỏi âm thầm lau cổ của mình, tự đánh giá xem mình có thể tránh thoát chủy thủ trong tay Vương phi hay không.
Phượng Chi Dao khó có được trong lúc rảnh rỗi cũng xuất hiện, nhưng giống như mọi người, cả người cứng ngắc, không nhịn được liếc trộm Mặc Tu Nghiêu đang ngồi ở dưới tàng cây, thần sắc bình tĩnh thậm chí có thể nói là ôn nhu. Trong lòng oán thầm: tại làm sao ở bên trong nhiều đích nữ đại gia khuê tú, Vương gia có thể chọn một Vương phi hung tàn như vậy, Hoàng thượng a, ánh mắt của ngươi kém nhiều lắm. Lê Vương ban đầu từ hôn là hành động đúng, nếu không hắn sớm muộn gì cũng sẽ bị Vương phi đánh chết.
Diệp Ly thu hồi chủy thủ trong tay, nhíu nhíu mày, rõ ràng là có chút không vừa ý. Xoay người lại đi tới chỗ Mặc Tu Nghiêu đang ngồi ở dưới tàng cây.
“A Ly, mặc dù nội lực kém một chút, nhưng công phu cận chiến có thể được tính là vô cùng tốt.” Mặc Tu Nghiêu gật đầu mỉm cười nói. Nhưng nội lực cũng không phải là nhất thời nửa khắc có thể bù đắp được. Lấy thân phận A Ly, cao thủ chân chính cần nàng phải xuất thủ cũng không nhiều. Ít nhất thân thủ Diệp Ly hiện tại đã vượt xa ngoài dự liệu của Mặc Tu Nghiêu.
Diệp Ly khẽ gật đầu, nhíu mày nói: “Nội lực quá kém đúng là nhược điểm, ta sẽ nghĩ biện pháp khác. Về phần gặp phải cao thủ tuyệt đỉnh… trở về ta lại tiếp tục suy nghĩ một chút.”
Phượng Chi Dao có chút hoảng sợ nhìn nàng, “Vương Phi, người không phải là nói cho ta biết, lấy công lực của ngươi còn có thể nghĩ biện pháp đối phó cao thủ nội công tuyệt đỉnh sao?”
Diệp Ly chống cằm nói: “Điều đó phải xem là cao tới trình độ nào. Nếu như một chưởng có thể làm nổ tung phòng ốc cách xa hơn mười trượng mà nói…, vậy cũng có thể có chút khó khăn.”
Phượng Chi Dao nhìn trời liếc mắt, “Người nào trông thấy cái loại cao thủ nghịch thiên này? Căn bản không thể nào có cái loại trình độ này có được hay không?” Nàng cho rằng nội lực là cái gì? Một chưởng có thể đánh gãy một cây đại thụ xù xì ở cửa vườn đã là nội lực vô cùng cao thâm, còn đánh nát phòng ốc cách xa hơn mười trượng?
Diệp Ly nghiêm túc gật đầu nói: “Ta cũng cảm thấy không có loại năng lực như thế tồn tại.”
“Nếu là như vậy, thân thủ Vương Phi như vậy quá đủ rồi. Dù sao… Trong thiên hạ hiện nay võ công có thể cùng Vương gia đánh đồng không vượt qua ba người.” Phượng Chi Dao nói.
“Ba người?” Diệp Ly ngạc nhiên nói.
Phượng Chi Dao sờ sờ lỗ mũi nói: “Diêm vương các Đại Các chủ Lăng Thiết Hàn, Tây Lăng Trấn Nam Vương, còn có cao thủ đệ nhất Đại Sở chúng ta Mộc Kình Thương. Nhưng Trấn Nam Vương năm đó ở trên chiến trường mất một cánh tay, công phu có thể có điểm lùi bước cũng không nhất định. Có điều mấy người này hẳn là cũng sẽ không xuất thủ với Vương phi, cho nên không cần lo lắng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

