“Thế tử tương lai của Lê Vương phải do Lăng Vân sinh ra. Quan trọng nhất là, công chúa Tê Hà vĩnh viễn không thể có bất kì danh phận nào từ trắc phi trở nên bao gồm cả Trắc phi bên trong. Vĩnh viễn không được có cốt nhục với Lê Vương.”
Lời kia vừa thốt ra, người ở chỗ này bất kể là nam nữ già trẻ cũng không khỏi được ngây ngẩn cả người, ánh mắt nhìn về phía Lôi Đằng Phong cũng tràn đầy ngoài ý muốn cùng bất mãn. Ai cũng không dám tin tưởng Lôi Đằng Phong lại dám nói lên điều kiện lớn mật như thế, phải biết rằng Lê Vương trước khi cưới công chúa Lăng Vân cũng đã cưới đích phi, mà điều kiện của Lôi Đằng Phong rõ ràng cho thấy đang yêu cầu đích phi của Lê Vương xuất thân quý tộc của Đại Sở không thể sinh hạ con nối dòng cho Lê Vương trước công chúa Lăng Vân. Quan trọng nhất là có một con nối dòng huyết mạch Vương tộc Tây Lăng tuyệt không phải là bất kì người nào trong hoàng thất muốn thấy. “Tuyệt không có khả năng này!” Không cần suy nghĩ, Thái hậu lập tức nghiêm khắc cự tuyệt.
Lôi Đằng Phong nhướn mày cười nói: “Đã như vậy, cũng không thể nói gì nữa rồi. Cáo từ. Về phần cái nhục ngày hôm nay. . . Đại Lăng ta nhất định khắc trong tâm khảm!” Nói xong, xoay người kéo Lăng Vân công chúa qua nói: “Đi thôi.” Lăng Vân công chúa vốn cho là việc hôn sự này còn phải tiếp tục nữa, không nghĩ tới Vương huynh thế nhưng lại mang cho nàng vui mừng như thế, dĩ nhiên không nói gì nhiều. Nhìn thoáng qua Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly ngồi ở bàn nghe xoay người đi theo Lôi Đằng Phong bước nhanh đi.
Ngày Lê Vương cưới Bình phi, đường huyng của tân nương tại chỗ lôi kéo tân nương vung tay áo bỏ đi.
Chuyện của Lê Vương và công chúa Tê Hà có truyền khắp kinh thành hay không thì không có ai biết, nhưng tin tức công chúa Lăng Vân trong ngày cưới vứt bỏ Lê Vương đi thì cũng là trong thời gian ngắn nhất truyền khắp trong ngoài kinh thành. Lôi Đằng Phong mang theo công chúa Lăng Vân trở lại sứ quán, phái người nhốt Lăng Vân công chúa vui mừng đầy mặt vào trong phòng không cho phép ra ngoài sau đó mới vung tay hướng tới chỗ sâu nhất trong sứ quán mà đi. Một cước đá văng cửa ra vào ra, trong phòng ánh nến lờ mờ, cô gái áo đen đang nhàn nhã nghiêng tựa ở trên giường êm đọc sách, thấy hắn đi vào mới từ từ ngồi dậy mỉm cười nói: “Ngươi trở lại? Hôn lễ của Lăng Vân chơi vui đi?”
“Bốp !” Lôi Đằng Phong nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, đột nhiên một bạt tai mạnh mẽ vung hướng về khuôn mặt bị che dấu dưới khăn che mặt, “Tiện nhân! Ta đã nói qua với ngươi là không nên hành động thiếu suy nghĩ.” Cô gái áo đen bởi vì bất thình lình bị đánh mà ngã trở về trên giường êm, đợi đến lúc phục hồi tinh thần lại mới ngẩng đầu trợn trừng mắt nhìn nam nhân, cắn răng nói: “Lôi Đằng Phong!”
“Tiện nhân! Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Ngươi thật cho rằng ta không dám giết ngươi?” Trong ánh mắt tối tăm của Lôi Đằng Phong ẩn chứa hơi thở thô bạo, lời nói trong miệng nói ra cũng không có nhiệt độ nào. Cô gái áo đen sửng sốt, rất nhanh liền kịp phản ứng, cười khanh khách nói: “Ngươi mang Lăng Vân về phải không? Ha hả. . . Dù sao ban đầu nói ngươi cũng không đồng ý liên hôn với Đại Sở, bây giờ không phải là vừa lúc như ngươi mong muốn? Ngươi bây giờ lại đang bất mãn cái gì?”
Hôn sự của Lê Vương phủ lần này không chút ngoài ý muốn nào trở thành một trò khôi hài hoang đường, bết bát hơn chính là hôn lễ còn chưa tiến hành tân nương bỏ chạy còn chưa tính, rất nhanh chủ nhân trong Lê Vương phủ bao gồm Lê Vương, Lê Vương Phi, Hiền Chiêu Thái phi cũng bị một tờ chiếu thư của Hoàng Thượng gọi vào hoàng cung.
Tân nương không có, chú rể không có, chủ nhân cũng không còn rồi, các tân khách tự nhiên cũng không nên ở đây nấn ná nữa rồi. Cho nên, uống một bụng nước trà cái gì đều không ăn các tân khách không thể làm gì khác hơn là rối rít cáo từ, không lâu lắm Lê Vương Phủ huyên náo liền một lần nữa trở về sự yên lặng, chẳng qua là kia nơi nơi giăng đèn kết hoa vải đỏ không biết cảm giác thế nào, cảm thấy có mấy phần ảm đạm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


