Cô quay đầu lại - là Thẩm Nam Triệt.
Anh ấy đứng tựa vào chiếc xe việt dã đang đỗ dưới tán cây râm mát, bên cạnh còn có một người nữa - Phó Sơ An.
Do dự giây lát, cô vẫn bước tới.
“Anh hai.”
Cô hỏi:
“Sao anh lại ở đây?”
“Anh đến đưa văn kiện, tiện đường ghé qua xem em.”
Ánh mắt Thẩm Nam Triệt dừng lại trên mặt cô:
“Không nhận ra nữa à?”
“Hả?”
Thẩm Nam Vụ ngẩng đầu:
“Cái gì cơ?”
“Phó Sơ An. Hai người gặp nhau rồi mà.”
Anh ấy chỉ sang người đang đứng bên cạnh:
“Quên thật rồi à?”
Lúc này Thẩm Nam Vụ mới nghiêm túc nhìn về phía Phó Sơ An:
“… À, nhớ rồi.”
Cô đưa tay giữ vành mũ, tự nhủ lúc nãy đội mũ kín quá, có lẽ anh không nhận ra mình.
“Anh Tư.”
Cô mỉm cười, như thể thật sự vừa nhận ra anh.
Đôi mắt Phó Sơ An rất đẹp, nhưng lúc này đứng đối diện anh, Thẩm Nam Vụ lại chẳng có tâm trạng để ngắm.
Cô luôn thấy ánh mắt đó quá sắc, như nhìn xuyên được lòng người.
Khẽ hắng giọng, cô chỉ về phía sân tập:
“Anh hai, em đi trước đây.”
Nói xong liền quay người chạy về phía sân tập.
“Trưa cùng nhau ăn cơm.”
Thẩm Nam Triệt gọi với theo:
“Ba mẹ biết anh đến đây, dặn nhất định phải đưa em ra ngoài ăn một bữa thật ngon.”
“Còn nói công chúa nhỏ trong nhà không chịu được khổ, lỡ bị quân huấn hành cho không còn ra dáng người nữa thì chết.”
“Biết rồi ạ!”
Thẩm Nam Vụ vừa chạy vừa quay đầu vẫy tay.
Nhìn bóng lưng cô dần biến mất giữa sân, ánh mắt Thẩm Nam Triệt dịu lại:
“Vẫn ồn ào như hồi bé.”
Phó Sơ An dựa vào xe, ánh mắt dõi theo dáng hình kia, giọng trầm thấp:
“Sắp hai mươi rồi nhỉ?”
“Vừa qua sinh nhật không lâu. Giờ chính thức hai mươi rồi.”
Thẩm Nam Vụ sinh tháng bảy nên lúc nhỏ ai cũng gọi là Tiểu Thất.
Phó Sơ An lấy một điếu thuốc, ngậm lên môi, tiện tay đưa cho Thẩm Nam Triệt một điếu.
“Con gái mà, ồn ào một chút cũng bình thường.”
“Tách.”
Lửa bật lên, làn khói trắng mờ lan ra.
Anh hút một hơi, ánh mắt thoáng ý cười:
“Vừa nãy còn giả vờ không quen tôi.”
“Gì cơ?”
Thẩm Nam Triệt hơi ngạc nhiên, nghĩ ngợi giây lát rồi nói:
“Có lẽ con bé sợ cậu là tổng giáo quan, chào hỏi sẽ bị người khác hiểu lầm.”
Phó Sơ An ngậm điếu thuốc, một tay chống lên nắp capo xe, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước, không nói gì thêm.
“À, đúng rồi.” Thẩm Nam Triệt chợt hỏi: “Lần này về rồi, còn phải đi nữa không?”
Phó Sơ An từ nhỏ đã vào trường quân đội, sau khi tốt nghiệp thì được điều đến Vân Thành, từng bước đi đều rất vững vàng.
Mấy năm trước lại được chọn tới Vân Nam làm nhiệm vụ tuyệt mật, mang đầy thương tích trở về.
Tuổi còn trẻ đã thăng hàm thiếu tá.
Không ai dị nghị, cũng chẳng ai phục không nổi.
Mọi người đều rõ, vinh quang trên vai anh đều là tự mình tranh lấy.
Xuất thân trong gia đình quân nhân, cha anh - Phó Minh Uyên - là lãnh đạo số một ở Hải Thành.
Nhưng ít người biết mối quan hệ này.
Phó Minh Uyên luôn nói:
“Đừng coi nó là con tôi, người khác rèn luyện thế nào thì nó cũng thế.”
Phó Sơ An cũng chẳng bao giờ nhắc tới thân phận. Anh muốn dựa vào chính mình.
Với anh, hào quang từ cha quá lớn.
Nếu gắn mác “con trai Phó Minh Uyên”, anh sẽ bị ràng buộc khắp nơi.
“Chắc vậy.”
Điếu thuốc cháy gần hết, tàn dài rơi xuống.
Phó Sơ An búng tay, vứt thẳng vào thùng rác bên cạnh.
“Bà cụ trong nhà nói, tuổi này nên nghĩ đến lập gia đình, ổn định rồi mới quan trọng.”
Phó Minh Uyên chiều vợ, nghe bà nhắc cũng gật gù, bảo anh nên trở về.
“Dì Lâm có lo cũng phải, cậu 28 rồi mà chưa có bạn gái, sốt ruột là đúng.”
Thẩm Nam Triệt cười trêu:
“Người ta nói trai 30 mới là tuổi vàng, nhưng cậu thế này thì hơi muộn đấy.”
Phó Sơ An liếc sang:
“Cậu cũng có vợ đâu.”
“Tôi khác cậu chứ.”
Thẩm Nam Triệt tỏ vẻ tự tin:
“Anh đây có bạn gái rồi.”
…
Giữa trưa, Nam Vụ trở lại ký túc thay quần áo, rồi mới tới cổng tây.
Cô mở cửa ghế sau, ngồi xuống:
“Xong rồi, lái đi thôi.”
Thẩm Nam Triệt liếc gương chiếu hậu, nổ máy:
“Em ngại đi cùng anh trai mình à?”
“Ha.”
Thẩm Nam Triệt bật cười:
“Con nhóc gan to không sợ trời không sợ đất, giờ lại sợ dư luận sao?”
“Lời người đáng sợ, tránh được thì nên tránh.”
Nam Vụ đáp: “Hơn nữa, em chẳng phải "tiểu bá vương" đâu.”
Cô ngồi thẳng dậy, nghiêm mặt:
“Em chỉ là thích bênh vực kẻ yếu thôi.”
Khi còn bé trong khu tập thể, mấy đứa con trai to xác thường bắt nạt người khác.
Nam Vụ luôn xông lên che chở, lâu dần cái biệt danh “tiểu bá vương” rơi xuống đầu cô.
“Giờ lớn rồi, lại chối à?”
Thẩm Nam Triệt cười:
“Ngày trước chẳng phải em còn thích người ta gọi thế sao?”
“Đấy là trước kia thôi.”
Nam Vụ lí nhí:
“Con gái xinh đẹp thế này mà gọi "tiểu bá vương", anh thấy có hợp không?”
“Ừ, không hợp.”
Anh trai liếc gương chiếu hậu, hỏi thẳng:
“Có phải đang yêu rồi không?”
Trong khoang xe bỗng yên ắng.
Nam Vụ không hiểu sao lại khẽ liếc sang ghế phụ, nơi người kia đang nhắm mắt dưỡng thần.
“Anh lo nhiều quá.”
“Ồ…”
Thẩm Nam Triệt cố ý nâng giọng:
“Có thật là vậy không đấy? Hay là giấu anh?”
Nam Vụ quay đầu sang một bên, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Em hai mươi rồi, yêu đương cũng là chuyện bình thường.”
Thẩm Nam Triệt bật cười, quay sang nói với Phó Sơ An:
“Quả nhiên bọn nhỏ bây giờ khác thật. Năm đó bọn tôi hai mươi tuổi chỉ lo ăn no để còn có sức mà tập.”
Hồi lâu, Phó Sơ An mới khẽ “ừ” một tiếng.
Nam Vụ không kìm được liếc nhìn sang phía anh.
Từ chỗ này, cô chỉ có thể thấy được gương mặt nghiêng của Phó Sơ An.
Anh bỏ mũ, góc nghiêng càng thêm nổi bật, sống mũi cao thẳng làm cho khí chất nghiêm nghị càng rõ rệt.
Ba người cùng tới một nhà hàng Trung. Vừa ngồi xuống, Thẩm Nam Triệt đã quen tay gọi cho em gái một cốc nước cam:
“Một ly cam vắt đá, hai cốc nước lạnh.”
Nam Vụ nhìn phục vụ, nhẹ nhàng nói:
“Nước cam cho em lấy thường thôi, không cần đá.”
Anh trai khẽ liếc cô một cái rồi tiếp tục gọi món.
“Huấn luyện thế nào rồi? Giáo quan có nghiêm lắm không?”
Anh hỏi nhân lúc chờ đồ ăn.
“Cũng tạm, giống anh vậy.”
Nam Vụ nói thẳng:
“Bề ngoài thì nho nhã, huấn luyện thì chẳng còn chút nhân tình.”
Thẩm Nam Triệt: “…”
Vô tình, Nam Vụ lại chạm ánh mắt Phó Sơ An.
Cô chớp mắt, hỏi:
“Anh Tư thấy em nói sai à?”
Phó Sơ An lắc đầu:
“Rất đúng.”
Thẩm Nam Triệt ngạc nhiên:
“Là ai thế?”
“Trần Vĩ.” Phó Sơ An đáp.
“À, thì ra là nó.”
Anh trai bật cười:
“Thằng nhóc đó tính thẳng tuột thôi.”
Anh nhìn em gái, cười cợt:
“Giáo quan của các em đều tầm hai mươi ba, hai mươi bốn, hơn các em có vài tuổi. Nên chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.”
Nam Vụ chỉ khẽ “ừ” một tiếng, chẳng mấy quan tâm đến tính cách của Trần Vĩ.
…
Chiều hôm đó, trong lúc tập huấn, Nam Vụ đã nếm trải cái gọi là “tính thẳng” ấy.
Cả lớp được phân chỗ dưới bóng cây, riêng cô đứng đúng khoảng trống giữa hai gốc, nắng chiếu thẳng vào mặt.
Bụng dưới lại âm ỉ đau, mặt cô tái nhợt.
“Báo cáo!”
Từ nhỏ đã được cưng chiều, Nam Vụ không phải kiểu chịu đựng im lặng.
Khó chịu thì cô sẽ nói thẳng.
“Em đau bụng, muốn nghỉ một lát.”
Trần Vĩ bước lại, nhìn cô chằm chằm:
“Sao lại là em nữa?”
Giọng điệu vừa bất mãn vừa nghi ngờ.
Trong lòng anh ta ngầm cảnh giác - vì đã có không ít nữ sinh lấy lý do này để trốn tập.
“Giáo quan, chỗ cô ấy đúng ngay nắng…”
“Cho phép cô nói à!”
Đường Điềm vừa mở miệng đã bị quát, vội ngậm lại.
Nam Vụ ôm bụng, trán lấm tấm mồ hôi.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


