Đám võ phu hộ tống Tạ Kỳ, Ôn Tửu và mấy người khác chạy về phía hậu hoa viên. Tạ Nhị phu nhân quả nhiên đang đợi ở đó, nơi này có núi giả và rừng đá bao quanh, mưa tên nhất thời không thể bắn xuyên qua, nhưng tiếng đám binh lính hung hãn như giặc cướp kia ngày một gần hơn, mấy tiểu nha hoàn ngồi tụm lại một góc run rẩy bần bật.
Gia nô Tạ phủ không ít, nhưng nếu thực sự đối đầu với những lưỡi đao giết người kia thì chẳng có sức phản kháng nào. Lúc này Tạ Hành không có trong phủ, lòng người càng thêm hoang mang lo sợ.
"Kỳ nhi!"
Tạ Nhị phu nhân đưa tay kéo Tạ Kỳ lại, nhưng ánh mắt lại dừng trên người Ôn Tửu: "Con lại đây."
Trong đêm mưa tầm tã, máu chảy thành sông, những âm thanh hỗn tạp xung quanh dường như đã sát bên tai. Ôn Tửu bước đến trước mặt Nhị phu nhân: "Nhị phu nhân, mau đi thôi, có chuyện gì để lúc an toàn rồi hãy nói!"
Tạ Nhị phu nhân đứng yên không nhúc nhích: "Ta muốn con thề với trời, bất luận Tạ gia sau này rơi vào cảnh ngộ thế nào, con cũng không được làm điều gì có lỗi với Kỳ nhi!"
Tiếng của đám binh lính bên ngoài gần như chỉ cách một bức tường—
"Tướng quân, Tạ gia này quả không hổ danh danh môn đại hộ, đồ đáng tiền thật nhiều quá!"
"Bớt nói nhảm đi!"
Gã nam tử có giọng nói thô kệch mắng một câu: "Đám chủ tử Tạ gia chạy còn nhanh hơn chó! Đồ đáng tiền nhất chắc chắn đều ở trên người bọn chúng, nhất là đám nữ quyến, trang sức trên người đều lột sạch cho ta!"
"Cái nào lột không ra thì cứ chặt tay lấy luôn!"
Khắp phủ tên bay loạn xạ, liên tục có người thét lên đau đớn rồi ngã xuống. Lúc này ngàn cân treo sợi tóc, nói thêm một câu thừa thãi cũng có thể mất mạng tại đây.
Ôn Tửu giơ tay phải lên, nghiêm nghị nói: "Ôn Tửu ta đời này, sống là người Tạ gia, chết là ma Tạ gia! Nếu làm trái lời thề này, nguyện sẽ vạn kiếp bất phục, vĩnh viễn không được siêu sinh!"
"Lời này là tự con nói, phải nhớ cho kỹ! Nếu không, dù có xuống đường hoàng tuyền, con cũng đừng hòng được yên thân!"
Tạ Nhị phu nhân lấy từ sau lưng ra một cái bọc đưa cho nàng, thấp giọng nói với hai người: "Cuối dãy núi giả có một cơ quan, bên dưới là mật thất, các con xuống dưới đó trốn đi. Nhớ kỹ, xảy ra chuyện gì cũng không được đi ra!"
"Mẫu thân!"
Sắc mặt Tạ Kỳ đại biến, chưa kịp nói gì đã bị Tạ Nhị phu nhân đẩy mạnh vào trong động đá núi giả.
Tạ Huyền đứng cách đó hai bước, sắc mặt vẫn lãnh đạm như cũ. Tạ Nhị phu nhân túm lấy hắn lôi lại: "Tạ Huyền! Ngươi chẳng qua chỉ là con của một tiện nô, chết ở đây cũng chẳng sao! Hôm nay ta cho ngươi một con đường sống, từ nay về sau Kỳ nhi chính là đệ đệ ruột của ngươi, bất kể khi nào hay ở đâu, ngươi cũng phải lấy nó làm trọng!"
Không ai hiểu rõ hơn Nhị phu nhân, rằng đứa con thứ "đánh chết cũng không thốt ra một lời" này là hạng người tàn độc đến mức nào. Tạ gia diệt vong, Tạ Kỳ chưa chắc đã gánh nổi mối thù này, nhưng Tạ Huyền chắc chắn có thể. Ít nhất có Tạ Huyền ở đó, Tạ Kỳ sẽ có thêm một phần cơ hội sống sót. Mười mấy năm oán hận, đến lúc sinh tử cận kề, cũng chẳng còn gì để canh cánh trong lòng.
Tạ Huyền đoán được bảy tám phần tâm tư của đích mẫu, sắc mặt lạnh như băng, chưa kịp mở miệng đã bị Nhị phu nhân đẩy vào trong. Đúng lúc này Ôn Tửu và Tạ Kỳ định chạy ra, ba người đâm sầm vào nhau. Trong bóng tối đưa tay không thấy năm ngón, bên ngoài động đá, cánh cổng cuối cùng của hậu hoa viên bị cưỡng ép phá tung, đám nha hoàn sai vặt đang trốn ở mảnh đất thanh tịnh cuối cùng này hoảng loạn khóc thét.
Vô số binh lính tràn vào, giết chóc và cướp phá.
"Tạ Nhị phu nhân, chút gia sản cuối cùng của Tạ gia đều nằm trong tay bà, giao hết đồ ra đây, ta sẽ để bà được toàn thây!"
"Khóc cái gì! Đằng nào chẳng là một chữ chết! Chết dưới đao quân vô sỉ, không bằng tự mình kết liễu cho sạch sẽ!"
Tạ Nhị phu nhân bước đến bên hồ sen, giận dữ hét: "Hôm nay Tạ gia gặp tai họa này, ngày sau nhất định bắt các người phải trả giá gấp mười!"
Tạ Huyền túm chặt lấy Tạ Kỳ, ghì mạnh hắn vào vách đá: "Tiểu Ngũ! Đệ ra ngoài cũng chỉ là nộp mạng vô ích thôi!"
Tiếng la hét thảm thiết bên ngoài không dứt, hơn ba trăm miệng ăn nhà họ Tạ, đêm nay máu tươi đầy đất. Tạ Kỳ nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Tạ Huyền không đợi hắn kịp định thần, kéo lấy hắn mà đi.
Cuối dãy núi giả quả nhiên có một cơ quan, sau khi nhấn xuống, mặt đất mở ra một lối vào, hiện ra một cầu thang đá mọc đầy rêu xanh. Ôn Tửu đi phía trước, không có ánh sáng, chỉ có thể lần mò tiến bước, thiếu niên phía sau lặng lẽ nắm lấy tay nàng.
Có máu tươi theo khe đá chảy xuống, nhỏ lên mặt vẫn còn ấm nóng. Không ai mở miệng nói chuyện, chỉ lặng lẽ đưa tay quẹt đi, đi đến thạch thất mà Nhị phu nhân đã dặn.
Thế nhưng Tạ Huyền không dừng lại ở đó, ngược lại đi lên dẫn đường phía trước: "Bên này!"
Tạ Kỳ đứng yên không nhúc nhích.
Tạ Huyền trầm giọng nói: "Bên cạnh núi giả có nhiều người như vậy, khó bảo đảm không có kẻ tham sống sợ chết nói ra tung tích của chúng ta, lúc đó vẫn khó thoát khỏi cái chết."
Lời của hắn còn chưa dứt, bên tai đã vang lên tiếng vách đá dịch chuyển.
"Mụ già Tạ gia kia chắc chắn đã đưa thứ tướng quân cần cho đứa con trai bảo bối mang đi rồi! Ai đuổi kịp trước sẽ có trọng thưởng!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

